[Thử Miêu] Sinh tử tương tùy (Thượng)

Mới viết được bằng này thôi, đăng luôn, phần sau khi nào viết xong lại đang tiếp. Chúc mọi người 8/3 vui vẻ và được thật nhiều hoa

………………….

Triển Chiêu bước vội qua cổng Khai Phong Phủ, gật đầu với những người chào mình, cũng không dừng lại mà hướng viện tử của mình nhanh bước. Vào cửa đã nhìn thấy mạt áo trắng quen thuộc nửa nằm nửa ngồi trên tràng kỷ trong sân ngẩn người nhìn trời, không biết là đang nghĩ gì. Nghe tiếng y bước vào, hắn quay đầu lại, nhìn y mỉm cười “Đã tuần nhai về rồi sao?”

Triển Chiêu mỉm cười gật đầu, chân bước vội đến, ngồi xuống bên cạnh hắn, đón lấy chiếc quạt tiểu tư đang cầm, gật đầu để người rời đi, sau đó đích thân nhẹ nhàng quạt gió cho hắn. Chiều mùa hè rất oi bức, dường như trời sắp chuyển mưa.

“Ngươi hôm nay thế nào rồi, có thấy khó chịu ở đâu không?” Triển Chiêu lên tiếng, từ ngày tỉnh lại, Bạch Ngọc Đường trở nên rất ít nói, thường trầm mặc rất lâu, hoàn toàn không giống với Bạch Lão Thử ồn ào hay lải nhải như trước. Y biết hắn khó chịu được đả kích này, trong lòng vô cùng chua xót, sao người bị thương không phải là y?

“Vẫn như trước thôi, không có gì đặc biệt” Bạch Ngọc Đường khẽ đáp lời, đưa tay nắm lấy bàn tay đang quạt cho mình, dùng hai tay bao lấy “Ngươi đi tuần đã mệt rồi, không cần quạt cho ta”

Triển Chiêu bị hắn nắm tay cũng không giãy ra, chỉ cúi đầu lặng lẽ. Hai người tựa vào nhau, im lặng để thời gian trôi, hoàng hôn buông xuống, rồi ánh sáng tắt dần

“Vào trong thôi” Triển Chiêu nói khẽ

“Ừ” Bạch Ngọc Đường nhẹ điểm đầu.

Triển Chiêu đứng dậy đi mở cửa phòng, sau đó quay lại, một tay đỡ lưng, một tay nâng chân, nhẹ nhàng nhấc người kia lên, cảm nhận đôi chân hắn vô lực rũ xuống trên tay mình, tim y lại một lần hung hăng run rẩy. Nén đi cảm xúc trong lòng, y nhanh chân bước vào trong.

Triển Chiêu đặt Bạch Ngọc Đường ngồi xuống chiếc ghế dựa cạnh bàn, sau đó nói “Ta đi gọi người dọn cơm”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, nhìn theo cho đến khi bóng lưng Triển Chiêu biến mất sau cửa, hắn mới từ từ xoay đầu lại, nhìn vào hoa văn trên tủ quần áo ở phía đối diện mà ngẩn người. Ngày ấy, trong Trùng Tiêu Lâu, hắn chỉ mong sao bảo hộ được Triển Chiêu an toàn rời đi nên hoàn toàn không để ý an nguy bản thân, khi kiếm trong tay đã không thể nâng lên nổi nữa, hắn dùng chút sức lực sau cùng, và chính thân thể của mình che chở y, lúc ngã xuống, hắn đã nghĩ, mình nhất định phải chết rồi. Thế nhưng, không biết là ông trời thương tình hắn, hay đang trêu chọc hắn, hắn không chết. Sau gần nửa năm hôn mê, hắn lại mở mắt ra, thứ nhìn thấy trước tiên, chính là gương mặt hao gầy đầy nước mắt của Triển Chiêu. Y đang khóc, y đang vì hắn mà khóc, hắn vì vậy mà thực cao hứng, cũng thực thương tâm, không có hắn, y sẽ đau khổ đến thế sao?

Nói một cách nào đó, ông trời rất công bằng, cho nên ngài để cho hắn thoát khỏi tay tử thần thì sẽ lấy đi của hắn một thứ khác làm chi phí, vậy nên, đôi chân của hắn không dùng được nữa. Khi biết được điều này, ý nghĩ đầu tiên của hắn chính là, may mà không phải là Mèo Con.

Các ca ca và tẩu tử muốn mang hắn về Hãm Không Đảo chăm sóc, hắn cũng định đồng ý, Miêu Nhi còn có công vụ, làm sao chăm sóc được hắn. Thế nhưng y nói một câu, khiến hắn không thể không ở lại “Ngươi có còn nhớ lời mình hứa, Bạch Ngọc Đường sống, sẽ sống cạnh Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường chết, là chết vì Triển Chiêu. Bây giờ ngươi muốn nuốt lời sao?”

Hắn lúc đó chỉ có cười khổ, nói ở cạnh y là để chăm nom bảo hộ y, bây giờ lại thành vướng bận y, mà hắn hết lần này tới lần khác không cách nào phản bác lại. Nhưng dù thế nào, hắn cũng đã đồng ý ở lại, để con mèo lao lực kia sau khi xong công vụ, còn phải bận rộn chăm sóc hắn. Hắn cũng luôn cố giữ đầu óc thanh thản, không suy nghĩ nhiều, vì chỉ cần một chút bất đắc dĩ, một chút chán nản hiện lên trong mắt hắn, đều sẽ khiến Miêu Nhi của hắn đau lòng. Đau khổ của hắn có sá gì, Miêu Nhi vui vẻ mới là quan trọng, nếu đã không thể khiến y vui vẻ, ít nhất cũng không thể để y vì hắn mà khổ tâm. Cho nên, hắn ngay cả đau khổ cũng không dám. Và hắn cũng biết, nếu hắn không ở đây, nếu hắn không để y làm những việc vặt vãnh kia cho hắn, y sẽ không thể an lòng được, nên những việc y làm, hắn không hề từ chối. Hắn chỉ hy vọng, có hắn ở đây, y sẽ vì hắn mà biết quý trọng bản thân mình, không tùy tiện liều lĩnh như trước.

Hắn bật cười khe khẽ, tự giễu bản thân “Bạch Ngọc Đường, một phế nhân như ngươi cũng chỉ còn có tác dụng đến thế thôi.”

Tiếng bước chân vang lên ngày càng gần, Bạch Ngọc Đường nhìn sang đã thấy Triển Chiêu xuất hiện ở cửa, y cùng tiểu tư bưng thức ăn lên. Tiểu tư đặt mâm thức ăn xuống bàn rồi lui ra, trên mâm còn có một bình rượu. Triển Chiêu rót đầy hai chén, vừa gắp thức ăn cho Bạch Ngọc Đường vừa nói

“Ta bảo Tiểu Trung Tử (tên tiểu tư) đến Thanh Nguyệt Các mua loại Nữ Nhi Hồng ngươi thích nhất về đây, uống thử đi”

“Được” Bạch Ngọc Đường đáp lời, mỉm cười nâng chung rượu lên uống cạn, sau đó vui vẻ cầm đũa bắt đầu dùng cơm. Hai người vừa trò chuyện vừa ăn, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh công vụ của Triển Chiêu, cùng những chuyện xảy ra ở kinh thành hay tin tức trên giang hồ. Triển Chiêu vốn không phải kẻ nhiều lời hay nói, nhưng y biết Bạch Ngọc Đường ở trong phủ sẽ rất nhàm chán, nên luôn cố gắng nói nhiều một chút, để cuộc sống của hắn không quá tịch mịch. Kỳ thực y biết rõ, Ngọc Đường là đang cố gắng gượng cười nói với y, để y bớt đi áy náy trong lòng. Với tính khí của con chuột kia, với sự cao ngạo của hắn, làm sao chịu nỗi cuộc sống tù túng chật hẹp thế này, làm sao chịu được bản thân biến thành kẻ tật nguyền. Hắn đáng ra nên giận dữ, nên phẫn nộ, nên ưu phiền. Thế nhưng, khi nghe đại tẩu nói tình trạng bản thân, hắn chỉ nhìn sang y, sau đó kéo tay y mà nói “Miêu Nhi, ta không sao, ngươi đừng nghĩ nhiều”. Triển Chiêu hiểu được, là vì hắn yêu y nhiều hơn chính bản thân mình, nên đau khổ của bản thân, hắn nén xuống đáy lòng, chỉ vì lo lắng y sẽ vì vậy mà thương tâm. Mà Triển Chiêu cũng rất phối hợp, không tỏ ra khổ sở nữa, mà tiếp tục hằng ngày ra ngoài làm công vụ của mình, sau đó trở về tiểu viện chăm sóc hắn, nói cười với hắn. Nếu nụ cười của y có thể khiến hắn thấy thanh thản, y vì cái gì không cười nhiều một chút?

Ăn cơm xong, Bạch Ngọc Đường cũng đã uống hết bình rượu, Triển Chiêu sợ hắn không khỏe nên chuẩn bị rượu không nhiều, Bạch ngũ gia uống xong vẫn còn rất tỉnh táo. Trời bên ngoài đã bắt đầu nổi gió, hẳn là không bao lâu sẽ mưa. Triển Chiêu gọi người lên thu dọn thức ăn, sau đó chuẩn bị nước tắm. Bạch Ngọc Đường là người thích sạch sẽ, nên trừ khi bất đắc dĩ, hắn sẽ có thói quen tắm rửa mỗi ngày. Triển Chiêu biết rõ thói quen này, nên hằng ngày đều chuẩn bị nước tắm.

Chuyện tắm chung trước đây luôn khiến Triển Chiêu rất ngượng ngùng, chỉ những khi bị con chuột kia dụ dỗ mới miễn cưỡng đồng ý một lần. Khi Bạch Ngọc Đường bị thương, y dù vẫn còn xấu hổ, nhưng để hắn hài lòng, y luôn kiên trì tắm cùng hắn. Thế nhưng Bạch lão thử trước đây cho dù ban ngày đứng giữa đường cũng tìm mọi cách ăn đậu hũ của y, hiện tại lại rất thành thật, ngoại trừ lúc giúp Triển Chiêu chà lưng hay gội đầu, hắn sẽ không cố ý đụng vào y. Triển Chiêu nghi hoặc trong lòng, nhưng y không dám hỏi, y rất sợ câu trả lời, càng sợ hắn sẽ trốn tránh không trả lời, nên chỉ cố giả vờ không để ý.

Trời bên ngoài đã bắt đầu mưa, ngàn ngàn vạn vạn giọt nước thi nhau đổ xuống, đổ đầy đất trời, bủa vây mỗi ngôi nhà trong tiếng rào rào đều đặn, âm thanh lớn, nhưng không ồn ã.

Trong dục phòng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mờ mờ ảo ảo che giấu hai thân hình đang kề cận bên nhau. Triển Chiêu yên lặng ngồi, hai tay vịn trên thành dục bồn, để Bạch Ngọc Đường chà lưng cho mình. Y cảm nhận được hơi thở của hắn đang phà lên da mình, từng nhịp từng nhịp, chậm rãi, bình ổn. Tay trái hắn đặt ở eo y, tay phải cầm khăn tắm, cẩn thận từng chút mà lau lưng cho y. Y thực nhớ trước đây, mỗi lần tắm chung, Bạch Ngọc Đường đều nhất quyết bắt y phải ngồi trên đùi mình, để hắn ôm y trong lòng, sau đó trêu chọc cho đến khi cả người y đều đỏ bừng cả lên mới buông tha. Bây giờ đùi của Ngọc Đường y đã không thể ngồi được nữa, lòng y chợt hối tiếc, sao lúc trước không tắm với hắn thường xuyên hơn.

Bàn tay đang đặt trên hông y đột nhiên lần ra phía trước, ôm lấy y, bờ ngực quen thuộc dán sát lên lưng y, và giọng nói trầm ấm ấy lại vang lên bên tai “Đang nghĩ gì thế?”

Triển Chiêu khẽ cười “Sao ngươi biết ta đang nghĩ ngợi”

“Lúc ngươi suy nghĩ, đầu sẽ hơi nghiêng qua phải, nếu chỉ là đang hồi tưởng, đầu sẽ hơi cúi xuống. Vừa rồi, ngươi là đang cúi đầu” Bạch Ngọc Đường cười đáp lời.

Triển Chiêu cảm thấy mặt mình lại bắt đầu nóng lên, chẳng lẽ nói với hắn, là ta đang nhớ những lúc bị ngươi trêu chọc sao.

Bạch Ngọc Đường không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ dùng cả hai tay ôm lấy y, dựa sát vào nhau. Hắn không động vào Triển Chiêu không phải vì hắn không muốn, chẳng qua là hắn sợ động tới động lui sẽ không kiềm được dục vọng của mình, mà tình trạng của hắn hiện giờ, chỉ có thể nhìn không thể ăn, đây chẳng phải là tự làm mình nghẹn chết sao.

“Nước cũng sắp nguội rồi, ra ngoài thôi” Triển Chiêu để hắn ôm một lúc lâu mới lên tiếng.

“Ừ” Bạch Ngọc Đường gật đầu, buông tay ra.

Advertisements

2 thoughts on “[Thử Miêu] Sinh tử tương tùy (Thượng)

  1. Oà, thương con chuột, không hiểu sao ta thích ngược mèo hơn ngươc chuột. =))))
    P/s: chúc b 8/3 vv

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s