Giấc mộng bỏ quên [Hạ]

…………………….

“Đệ… đệ vừa nói cái gì?” – Chuyện này quá mức đột ngột, Lô Phương cư tưởng mình nghe nhầm.

Bạch Ngọc Đường khẽ cười nhưng đáy mắt lại lắng xuống – “Huynh không có nghe nhầm, đệ nói là thật, đệ yêu Triển Chiêu.”

“Không phải đệ mất trí nhớ rồi sao?” – Mẫn Tú Tú biết một chút tình cảm của Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, nhưng nàng nghĩ Bạch Ngọc Đường mất trí nhớ thì mọi chuyện đã qua rồi.

Bạch Ngọc Đường vẫn giữ nụ cười buồn trên môi đáp – “Tẩu nghĩ đệ yêu Triển Chiêu trong bốn năm này sao? Không đâu, bằng ký ức mà đệ nhớ được, đệ đã yêu Triển Chiêu rồi. Tẩu nghĩ vì cái gì đệ lại đầu nhập Khai Phong Phủ?”

Bạch Ngọc Đường nói xong cúi đầu, nhớ đến Triển Chiêu lại bất giác mỉm cười một mình. Hắn yêu y từ lúc nào? Hắn không chắc lắm. Từ lần đầu lẻn vào Khai Phong Phủ nhìn thấy y thì hắn đã luôn chú ý đến y rồi. Triển Chiêu lúc ấy đang chỉ huy nha sai và các bộ đầu phòng thủ ban đêm. Mệnh lệnh của Triển Chiêu luôn rất rõ ràng, dứt khoát, nhưng kèm theo sau là lời quan tâm đến người nhận lệnh, câu cuối cùng y luôn căn dặn họ cẩn thận bảo vệ bản thân. Người như vậy có ai không yêu quý? Bạch Ngọc Đường đã nấp một bên nhìn thật lâu, mãi không dứt mắt ra được. Hắn có thể tự dối mình rằng hắn rất ghét Triển Chiêu, nhưng hành động của hắn thì luôn rất trực tiếp. Mỗi ngày hắn đều ở trên tửu lâu lén nhìn Triển Chiêu tuần nhai, khi y tra án hắn sẽ lén theo dõi, không lén lút được thì nghênh ngang đi cùng. Hắn lúc ấy chắc là đã rất thích y rồi. Sau đó, có một lần, Triển Chiêu bị thương phải nằm trong phòng tịnh dưỡng, hắn không thấy người ta tuần nhai thì lẻn vào phủ nhìn trộm. Hắn nhìn qua khe cửa sổ, thấy được Triển Chiêu một mình nằm ở trên giường, đang gập người chịu đựng đau đớn, cả người y run bần bật, mồ hôi thấm ướt cả tóc, trong tiếng rên rỉ có một chút nức nở như đang khóc. Triển Chiêu ở trước mặt người khác luôn là Triển hộ vệ tài ba tháo vát, nào ai biết được, ở nơi không ai nhìn thấy, y cũng có lúc yếu ớt như vậy.

Khi ấy Bạch Ngọc Đường đứng bên ngoài phòng nhìn y hồi lâu, cho đến khi cơn đau qua đi, Triển Chiêu mệt mỏi thiếp ngủ thì hắn mới cẩn thận nhảy vào phòng, lấy khăn lau mồ hôi cho y, đắp thêm chăn rồi mới bỏ đi. Từ sau lần đó, hắn gần như không rời mắt khỏi Triển Chiêu nữa, mỗi lần y ra ngoài hắn đều mặt dày đi theo, mang danh là phá phách y, kỳ thực chỉ là lo lắng y bị thương mà thôi. Hắn đã sớm đem người ta đặt ở trong lòng rồi.

Lô Phương và Mẫn Tú Tú mãi vẫn chưa phục hồi được tinh thần sau cơn chấn động, Bạch Ngọc Đường đợi một lát không kiên nhẫn lên tiếng trước – “Đại tẩu, trong thư Công Tôn tiên sinh ngoại trừ bảo đệ và Triển Chiêu đến Giang Tân thành ra thì còn dặn dò gì khác không?”

“Không… không có”.

“Vậy đệ đến Giang Tân thành tìm Triển Chiêu” – Bạch Ngọc Đường lấy được đáp án mình muốn, quay lưng chuẩn bị đi.

“Ngũ đệ, đợi một chút”.

Bạch Ngọc Đường quay đầu nhìn Lô Phương, đợi hắn nói. Lô Phương theo bản năng muốn khuyên nhũ ngăn cản, nhưng nhìn ngũ đệ như vậy, hắn biết có nói cũng vô dụng, thở dài xua tay – “Không có gì, đệ đi cẩn thận”.

Đợi Bạch Ngọc Đường đi rồi, Mẫn Tú Tú mới hỏi – “Đương gia không ngăn cản sao?”

“Không ngăn được, phu nhân biết tính ngũ đệ rồi còn gì” – Lô Phương thở dài thườn thượt đáp.

“Thật ra, như vậy cũng không phải chuyện xấu, Triển Chiêu cũng rất tốt mà” – Mẫn Tú Tú như là nghĩ thông suốt cái gì, cười cười nói.

“Ừm” – Lô Phương cũng mỉm cười gật đầu phụ họa.

Bạch Ngọc Đường rời đảo ngay trong ngày hôm đó, chỉ cần nghĩ đến sau này có thể danh chính ngôn thuận đi cùng Triển Chiêu mỗi ngày, hắn liền thấy hưng phấn vô cùng. Cho dù biết bản thân đã làm như vậy bốn năm rồi cũng không xóa được cảm giác mong chờ trong lòng hắn, hắn muốn gặp lại Triển Chiêu càng nhanh càng tốt.

Sau năm ngày gấp rút lên đường, Bạch Ngọc Đường cũng đến được Giang Tân thành. Thành này nằm mãi về phía nam gần Đại Lý, quy mô không lớn không nhỏ, phong cảnh kiến trúc đậm chất Giang Nam. Bạch Ngọc Đường đến Giang Tân thành ngay lúc trời đang mưa phùn, khắp nơi trắng xóa một màu, khí trời lạnh đến tê tái. Hắn dắt theo bạch mã, một thân bạch y chầm chậm đi trong cơn mưa, cả bóng hình cũng nhạt nhòa qua làn nước.

Triển Chiêu lúc ấy đang ngồi trên một trà lâu nghe ngóng tin tức, vừa vặn Bạch Ngọc Đường xuất hiện trong tầm mắt của y. Cho dù chỉ là một bóng dáng mờ mờ, Triển Chiêu vẫn nhận ra hắn ngay. Trống ngực bất giác đập mạnh, y vội vàng trả tiền trà rồi chạy xuống lầu, bung dù bước đến đón hắn.

“Ngọc Đường sao lại ở đây?”

Bạch Ngọc Đường không vội trả lời, ngước mắt nhìn tán ô che trên đầu mình, lại nhìn khuôn mặt lấm tấm nước mưa của Triển Chiêu. Chỉ mới mấy ngày không gặp mà Triển Chiêu gầy đi thấy rõ, gương mặt tái nhợt, đôi môi đã không còn màu hồng như trong trí nhớ của hắn. Bạch Ngọc Đường vừa tức giận vừa xót xa, cứ như vậy đứng nhìn Triển Chiêu hồi lâu.

Triển Chiêu đợi mãi không thấy Bạch Ngọc Đường trả lời, thăm dò gọi – “Ngũ đệ?”.

“Công Tôn tiên sinh viết thư bảo ta đến trợ giúp ngươi” – Bạch Ngọc Đường lúc này mới nhàn nhạt đáp.

Triển Chiêu nghe vậy khe khẽ gật đầu, trong lòng không biết là tư vị gì, là mong đợi hay còn là lo lắng? Âm thầm tự giễu trong lòng, y nhẹ giọng nói – “Vậy chúng ta đến chỗ trọ trước.”

“Được”

Bạch Ngọc Đường theo Triển Chiêu đến khách điếm, cả hai đều không nói gì, không khí xung quanh như thể cũng đóng băng theo sự im lặng trầm mặc đó. Bạch Ngọc Đường tức giận và khó chịu cho nên sắc mặt rất âm trầm, mà Triển Chiêu thì bồn chồn phiền muộn, cả người cũng muốn hòa vào làn mưa hiu hắt xung quanh. Hai người sóng bước nhưng không nhìn nhau, mỗi người tự chìm vào thế giới của bản thân.

Đến nơi, Bạch Ngọc Đường đòi một phòng chữ thiên, nhưng khách điếm Triển Chiêu nghỉ lại là chỗ bình dân, nào có phòng sang trọng như vậy, cho nên Triển Chiêu đành trả phòng, theo hắn chuyển sang chỗ khác. Không hiểu Bạch Ngọc Đường chọn khách điếm như thế nào mà người ta chỉ còn lại đúng một phòng chữ thiên. Kết quả là hai người một phòng. Triển Chiêu vừa đi theo Bạch Ngọc Đường lên cầu thang vừa hồ nghi nhìn bóng lưng hắn. Tình huống này rất giống với bốn năm trước lúc Bạch Ngọc Đường vừa vào Khai Phong Phủ, chỉ cần hai người vào quán trọ nào là chỗ đó chắc chắn chỉ còn lại một phòng. Dĩ nhiên y cũng biết trong đó nhất định là Bạch Ngọc Đường giở trò, nhưng y tin hắn không có ác ý vì vậy luôn mặc kệ hắn hồ nháo. Bây giờ Bạch Ngọc Đường đã mất trí nhớ lại giở lại trò cũ, không biết là hắn muốn làm gì, chẳng lẽ lại muốn… Không đúng, hắn đã quên hết mọi chuyện rồi, sao lại còn hứng thú với y chứ? Triển Chiêu càng nghĩ tâm trạng càng rối bời, vào phòng rồi chỉ sang một bên ngồi xuống, mặc kệ Bạch Ngọc Đường giày vò tiểu nhị sửa sang căn phòng.

“Triển Chiêu”

Tiếng Bạch Ngọc Đường lớn tiếng gọi làm Triển Chiêu giật mình từ suy tư, quay sang nhìn thì thấy Bạch Ngọc Đường đang đứng trước cửa dục phòng, bộ dạng vừa mới tắm xong. Thấy y chú ý đến mình rồi hắn mới thờ ơ nói – “Nếu ngươi không tắm thì nước sẽ lạnh đấy”.

“À” – Triển Chiêu ứng thanh, lẳng lặng đi vào dục phòng.

Tắm xong rồi hai người cùng nhau dùng bữa, vừa ăn vừa nói chuyện công vụ. Bạch Ngọc Đường căn bản chỉ ngồi nghe Triển Chiêu thuật lại những gì đã tìm hiểu được, hắn hầu như không nói một lời. Cơn giận lúc đến đã bốc hơi từ lâu, hắn chỉ là đang quan sát, xem thử Triển Chiêu đối với hắn là tình cảm gì, sau đó mới quyết định tấn công như thế nào. Bộ dạng Triển Chiêu rất trầm tĩnh nhưng hắn vẫn nhận ra y đang thấp thỏm bất an, cho dù nói chuyện cũng có chút mất tập trung. Đây là ý gì? Không muốn gặp hắn nên thấy hắn đến liền không vui?

Bạch Ngọc Đường không đoán được tâm tư Triển Chiêu, Triển Chiêu lại càng không đoán được hắn đang nghĩ gì. Y nhớ hắn, muốn gần gũi hắn, nhưng vì trước đó đã quyết tâm từ bỏ, nên y chỉ kiềm chế chính mình, dằn xuống tất cả xung động trong lòng.

“Ngươi định xử lý chuyện này như thế nào?” – Bạch Ngọc Đường nghe xong mọi chuyện mới mở miệng hỏi.

“Ta đến đây hai ngày nay vẫn chưa thấy bọn chúng ra ngoài gây chuyện lần nào, chỉ có thể đợi, chỉ cần chúng quấy phá dân chúng, ta sẽ ra tay, bắt mấy tên cầm đầu là được”.

Bạch Ngọc Đường gật đầu không cho ý kiến, mấy môn phái bất nhập lưu này chắc không có cao thủ gì đáng nói, một mình Triển Chiêu cũng giải quyết được. Hắn liếc mắt nhìn Triển Chiêu bên kia bàn, thờ ơ nói – “Nếu không có việc gì thì đi ngủ sớm, hôm nay mệt”.

Lời Bạch Ngọc Đường ý là hắn cưỡi ngựa cả ngày mệt nên muốn đi ngủ sớm, nhưng Triển Chiêu đã có thói quen ở cùng hắn, hắn nói đi ngủ y mặc định hiểu là cả hai cùng ngủ, vì vậy Bạch Ngọc Đường đặt lưng xuống giường không lâu, Triển Chiêu cũng đã nằm xuống bên cạnh. Bạch Ngọc Đường giật mình nhìn sang, Triển Chiêu dường như đang bận suy nghĩ gì đó, vẻ mặt mơ màng nhìn trần giường, một bộ hồn bất phụ thể. Bạch Ngọc Đường nheo mắt suy nghĩ, dễ dàng thân cận hắn như vậy, chẳng lẽ bốn năm qua y không hề phát hiện tâm tư hắn? Hay là, đã quá quen với việc này?

Triển Chiêu đang nhớ đến chuyện của bốn năm trước, khi Bạch Ngọc Đường mập mờ thể hiện tình cảm với mình. Bây giờ nghĩ lại mới để ý, chính y cũng không biết Bạch Ngọc Đường yêu mình từ khi nào. Lúc vừa gặp lần đầu hắn đã bắt đầu gây sự, sau đó là quậy phá y không ngừng, loanh quanh thế nào mà hắn lại bị hoàng thượng nhét vào phủ. Vào phủ rồi hắn vẫn không thay đổi mấy, cứ có dịp là lại khiến y đau đầu một phen, sau đó y ngày càng hiểu hắn, cũng hiểu mấy trò gây gổ đó là do hắn quan tâm mình mà ra. Cho nên nói tới nói lui, y cũng không biết hắn yêu mình từ lúc nào, mà Bạch Ngọc Đường hình như chưa từng nói đến chủ đề này. Rốt cuộc quan hệ giữa họ là như thế nào mà bắt đầu? Triển Chiêu cứ như vậy vu vơ hồi tưởng một lúc, đến khi y giật mình hồi thần thì nhận ra mình đã chui vào lòng Bạch Ngọc Đường từ lúc nào, mà hắn thì đang dùng vẻ mặt hết sức kỳ quái nhìn y.

Triển Chiêu hết hồn vội xoay người sang bên kia, quay lưng không dám nhìn Bạch Ngọc Đường nữa, thậm chí không dám động đậy hay phát ra âm thanh nào.

Bạch Ngọc Đường thu hết phản ứng của y vào mắt, khóe môi hơi cong lên, hai mắt phát sáng. Không cần thăm dò thêm nữa, hắn đã hiểu hết rồi.

Đêm đó hai người đều thức thật khuya, cho đến khi Triển Chiêu mỏi mệt thiếp đi, Bạch Ngọc Đường mới thả lỏng cho bản thân nghỉ ngơi. Tuy vậy, hắn ngược lại thức dậy rất sớm, khi bên ngoài vẫn còn tối trời, và Triển Chiêu vẫn còn say ngủ. Hắn giật mình vì cảm giác tê dại trên cánh tay, mở mắt ra mới phát hiện Triển Chiêu đã gối đầu lên tay hắn từ lúc nào, mà hắn cũng đang vòng tay ôm gọn y vào lòng.

Sau giây phút ngạc nhiên ngắn ngủi, Bạch Ngọc Đường bắt đầu vui sướng điên cuồng. Mèo này rõ ràng quen hơi hắn rồi, chắc chắn không thoát khỏi tay hắn. Bạch Ngọc Đường nhe răng cười bỉ ổi, bắt đầu nhẹ nhàng cử động. Hắn vận chút nội lực đánh tan cảm giác tê dại trên người, sau đó cẩn thận để Triển Chiêu nằm ngửa ra để ngắm. Có lẽ đêm qua ngủ ngon giấc, sắc mặt Triển Chiêu dễ xem hơn hẳn hôm qua, đôi môi đã phiếm hống sắc mê người thường ngày. Bạch Ngọc Đường càng nhìn càng khó dằn ham muốn, dịu dàng hôn lên đôi môi ấy. Triển Chiêu dường như cảm nhận được hành động của hắn, cổ họng phát ra một âm thanh như than thở, nhưng y không né tránh nụ hôn này.

Bạch Ngọc Đường hôn đã rồi lại tiếp tục ngắm y, đưa tay vuốt ve gương mặt y, sau đó dời dần xuống cổ, ngực. Triển Chiêu không hề vì mấy động tác này mà tỉnh dậy, chỉ mơ màng phát ra vài âm thanh không biết là phản đối hay là cổ vũ. Bạch Ngọc Đường thích thú vô cùng, bàn tay cũng càn rỡ chui vào vạt áo Triển Chiêu. Lòng bàn tay hắn lướt qua làn da y, đầu ngón tay dừng lại ở những vết sẹo đã lành, nhẹ nhàng vuốt ve như thể dỗ dành chúng. Từ cổ xuống ngực rồi qua eo, thậm chí khi Bạch Ngọc Đường đã sờ đến tiểu phúc, Triển Chiêu vẫn không có chút phản ứng nào, nếu không phải y thỉnh thoảng than nhẹ vài tiếng, hắn còn tưởng y không hề cảm giác được việc hắn đang làm. Bàn tay Bạch Ngọc Đường chần chờ một chút nơi tiểu phúc Triển Chiêu, sau đó dè dặt tiếp tục tiến xuống dưới. Khi ngón tay hắn chạm đến nam tính nóng hổi kia, chủ nhân của nó rốt cuộc cũng bị kinh động rời khỏi cơn mơ, y lầm bầm gọi “Ngọc Đường” và chậm rãi mở mắt ra.

Từ lúc Bạch Ngọc Đường bắt đầu giở trò trên thân thể mình, Triển Chiêu đã tỉnh một nửa, nhưng y vốn đã quen, cho nên không hề để ý. Lúc ở cùng nhau sáng nào Bạch Ngọc Đường cũng động tay động chân một trận, nếu hôm nào Triển Chiêu có hứng sẽ hùa theo hắn điên đảo một phen, nhưng nếu y không muốn thì chỉ cần mặc kệ hắn càn quấy, qua một lúc hắn chơi đã rồi sẽ thôi. Vì vậy, khi Triển Chiêu tỉnh lại cũng không có phản ứng gì lớn, ngược lại vì đang thoải mái nên y phối hợp tách hai chân ra, một bộ tùy người xâm lấn. Bạch Ngọc Đường nhe răng cười bỉ ổi, bàn tay cũng mạnh dạn đặt lên vật nhỏ kia.

Mọi chuyện diễn ra một cách hết sức quen thuộc, cho đến khi đại não Triển Chiêu hoạt động trở lại thì đã quá trễ rồi.

Cảm giác được thân thể Triển Chiêu đột ngột cừng đờ, Bạch Ngọc Đường dừng tay kề vào tai y hỏi nhỏ – “Làm sao? Không thoái mái?”

Triển Chiêu há miệng nhưng câu chữ cứ đông lại ở đầu lưỡi, không làm sao phát ra được. Bạch Ngọc Đường híp mắt nhìn vẻ sửng sờ của Triển Chiêu, nhẹ nhàng hôn vành tai y.

“Ngươi … nhớ lại rồi?”

Triển Chiêu cuối cùng cũng nói được một câu, nhưng câu này lại khơi lên lửa giận của Bạch Ngọc Đường. Hắn cười gằng hỏi – “Ta nhớ thì sao mà không nhớ thì sao? Ta nhớ thì là tình lang của ngươi, không nhớ thì thành người xa lạ? Triển Chiêu, ngươi rốt cuộc xem ta là gì? Xem bốn năm qua của chúng ta là gì? Ta không nhớ thì chúng đều biến mất hết sao? Ta không nhớ thì mọi thứ ta làm suốt bốn năm qua đều vô nghĩa?”

“Ta…”

Đầu óc của Triển Chiêu trống rỗng, y khó khăn giãy giụa muốn ngồi dậy nói chuyện, nhưng Bạch Ngọc Đường không chấp nhận, hắn mạnh mẽ giam y lại trong vòng tay mình, Triển Chiêu không muốn chọc giận hắn thêm nên không tiếp tục kiên trì mà ngoan ngoãn nằm trở xuống. Bạch Ngọc Đường bắt người được rồi thì nới lỏng tay, nhẹ nhàng xoa chỗ da thịt vừa bị hắn siết mạnh, đồng thời khẽ khàng hôn lên tóc Triển Chiêu. Hai người im lặng một lúc thật lâu, Bạch Ngọc Đường mới lại lên tiếng.

“Ta không nhớ được, nhưng bằng vào trí nhớ hiện tại, ta đã yêu ngươi rồi. Miêu Nhi, cho ta thêm cơ hội được không?”

Triển Chiêu há hốc mồm, hắn quả nhiên đã yêu y trước cả khi y hiểu được hắn. Trong lòng chua xót, y xoay người ôm hắn, thì thầm – “Xin lỗi, ta sai rồi”.

“Ngươi cũng biết mình sai?”

“Ừ, ta không nên tự mình quyết định như thế.”

Triển Chiêu lầm bầm nói, y biết với tính khí của con chuột này, y nhận lỗi thì tám phần là sẽ bị hắn ức hiếp một phen, hai phần còn lại là vì y đang bị thương nặng mới được tha cho. Nhưng mà lần này đúng là y làm sai rồi, cứ mặc hắn vậy.

Quả nhiên, Triển Chiêu vừa dứt lời Bạch Ngọc Đường đã gian xảo nói – “Nếu biết sai thì mau chuộc lỗi đi”.

Nếu không phải tư thế hiện tại không tiện, Triển Chiêu nhất định lườm hắn một cái, y bĩu môi nâng đầu hôn lên cổ hắn. Bạch Ngọc Đường chỉ chờ có thế, hắn lập tức đảo khách thành chủ, bắt đầu công thành chiếm đất.

……………….kéo ………………………….. rèm ……………………..

“Ngọc Đường, ngươi rốt cuộc làm cách nào xác định bốn năm nay chúng ta đã yêu nhau?”

“Hừ, bốn năm thời gian đâu phải ngắn, có rất nhiều thứ để lại dấu vết”.

“Rất nhiều? Không lý nào, ta đã giấu hết rồi mà”.

“Giấu? Ngươi giấu mất cái gì? Mau trả cho ta!!”

“Từ từ, chỉ là mấy thứ lặt vặt ngươi hay mang theo người thôi”.

“Xùy… Miêu Nhi, có rất nhiều thứ ta sẽ không tùy tiện mang theo bên người.”

“Không mang theo người? Vậy ngươi giấu ở đâu? … Mật thất sau đảo?”

“…”

“Người rốt cuộc giấu những thứ gì? Không được, lần sau về đảo ta phải kiểm tra lại”.

“Ấy ấy Miêu Nhi, có cái gì phải kiểm tra chứ, chỉ là mấy thứ linh tinh thôi mà.”

“Hừ”

“Miêu Nhi~~~~~”

“Ta nhất định sẽ kiểm tra, không cần nói nhiều.”

(T_T)

……………HẾT……………..

Giấc mộng bỏ quên [Trung]

……..

Trận chiến với Tương Dương Vương lần này Bạch Ngọc Đường dạo qua một vòng quỷ môn quan, Triển Chiêu tưởng đã trải qua cả một kiếp. Bây giờ nhìn thấy hắn còn ở đây, còn nói chuyện và còn tức giận, y mới cảm thấy cuộc sống còn chân thực. Nếu như … không, không có nếu như. Triển Chiêu yêu Bạch Ngọc Đường, yêu đến mức có thể không màng luân thường, có thể vứt bỏ tự tôn của nam nhân, cho dù hủy diệt bản thân cũng không màng, nhưng nếu tình yêu đó khiến hắn phải gặp nguy hiểm, y thà rằng không ở bên hắn. Khi nghe Tương Bình kể chuyện Bạch Ngọc Đường mất trí nhớ, y đã muốn lập tức rời đi, từ nay cùng hắn chỉ là bằng hữu bình thường nhất. Chỉ là, y luyến tiếc, cho nên y đã tự nhủ chờ Bạch Ngọc Đường khỏe lại, chỉ cần xác nhận hắn không có việc gì, y liền từ giã. Với tính khí của Bạch Ngọc Đường bốn năm trước sẽ không kiên nhẫn ở lại Khai Phong Phủ, chắc sẽ lập tức từ quan. Sau này y sẽ làm hộ vệ của y, hắn làm Bạch Ngũ Gia của hắn, để hắn như trước đây ung dung tự tại ngao du khắp nơi, không cần tự nhốt mình ở chốn quan trường vì y nữa.

Quyết tâm thì thật dễ, nhưng khi thực sự đối diện với hắn, vì sao vẫn chua xót như thế?

…………………

“Ngũ đệ, ngày mai Triễn mỗ sẽ về Thường Châu thăm nhà, chúng ta nên từ biệt rồi.”

Suốt hơn nửa tháng sau khi Bạch Ngọc Đường tỉnh lại, Triển Chiêu vẫn ở lại Hãm Không Đảo, hằng ngày đến chỗ Bạch Ngọc Đường kể cho hắn nghe những chuyện y cùng hắn trải qua suốt bốn năm hắn đã quên, theo dõi thương thế của hắn. Sáng nay Mẫn Tú Tú vừa thông báo Bạch Ngọc Đường đã không có việc gì, đến buổi chiều Triển Chiêu liền từ giã.

Bạch Ngọc Đường nhíu mày không vui, rất không muốn để Triển Chiêu cứ thế mà đi, nhưng người ta đã nói về thăm nhà, hắn cũng không có lý do giữ lại. Hắn cũng muốn chạy theo, nhưng thương còn chưa khỏi hẳn, hắn muốn đi đại tẩu cũng không cho đi, vì vậy Bạch Ngọc Đường đành chấp nhận, nghĩ chờ bản thân dưỡng thương tốt rồi sẽ về Khai Phong Phủ phục chức, Triển Chiêu cũng không chạy đi đâu được.

Tiễn Triển Chiêu đi rồi, Bạch Ngọc Đường lại tiếp tục cuộc sống dưỡng thương nhàm chán của mình. Mấy hôm trước còn có Triển Chiêu kể chuyện cho hắn nghe, hắn còn thấy không đến nỗi nào, y vừa đi hắn liền cảm giác không ổn. Thuốc dường như đắng hơn rất nhiều, thời gian cũng trôi qua chậm gấp mấy lần, ngay cả chơi cờ với tứ ca cũng không cách nào tập trung được.

“Đệ buồn thì đi dạo quanh đảo một vòng đi, như thế này huynh cũng phiền theo đệ đấy” – Sau lần thứ tư Bạch Ngọc Đường thất thần đi sai nước cờ, Tương Bình phất phất cây quạt đuổi hắn đi.

Bạch Ngọc Đường lúc này đã có thể đi đứng bình thường nghe vậy cũng thấy phải, vì vậy một mình ra sau đảo đi dạo. Lúc này hắn mới nhớ, hắn từng phát hiện một thạch động bí mật phía sau đảo, hắn đã định giữ làm chỗ cất giấu bí mật của riêng mình, không biết qua bốn năm hắn có thực sự làm như vậy không, chỗ đó có cất giấu cái gì bí mật của hắn trong bốn năm nay không. Không nghĩ đến thì thôi, vừa nghĩ đến hắn đã thấy nôn nóng, nhanh chân đi về phía đó.

Cửa động nằm dưới vách đá nhìn ra biển, bên trên có một mõm đá lớn, lại có một ít cây bụi mọc trên vách đá che chắn rất khó nhìn thấy. Khi ấy hắn thấy một bụi cây nhỏ bị gió biển thổi quanh năm uốn thành một hình thù rất thú vị, muốn leo xuống bứng nó về làm cảnh nên mới phát hiện cái động nhỏ này.

Bạch Ngọc Đường thuần thục leo xuống chỗ cửa động theo trí nhớ, sau đó phát hiện cửa động đã có cửa sắt che lại, hơn nữa cánh cửa còn có cơ quan. Cái này hẳn là hắn thiết kế, Bạch Ngọc Đường không tốn bao nhiêu thời gian đã mở được khóa. Bên trong không còn trống trơn như trong trí nhớ của hắn, ngược lại bày biện rất ngăn nắp. Dưới đất lót thảm dày, ở phía hướng về biển còn trổ một cửa sổ, cạnh cửa sổ kê một bộ giường đá, đầu giường đặt mấy cái rương lớn, ngoài ra còn có một bộ bàn ghế, trường kỷ, tủ đồ, gương soi … vật dụng khá là đầy đủ, nhưng nhìn qua là biết đã lâu không có ai ở đây, mọi thứ đều đóng một lớp bụi không dày không mỏng.

Bạch Ngọc Đường rất hưng phấn, hăm hở mở ra tủ đồ, muốn khám phá bốn năm nay mình đã cất giấu bí mật gì ở đây.

Trong tủ là vài chiếc hộp lớn nhỏ khác nhau và một ít quần áo, nhưng không phải chỉ của riêng hắn. Bạch Ngọc Đường hồ nghi nhìn mấy bộ y bào đủ màu xếp xen lẫn với quần áo màu trắng của hắn, có màu lam, màu chàm, màu đen, những màu sắc hắn không mặc bao giờ. Tầng dưới cùng của tủ đặt ba đôi giày, hai đôi màu lam một đôi màu trắng, màu trắng là của hắn, màu lam nhỏ hơn một chút, không phải của hắn.

Bạch Ngọc Đường hoang mang cầm mấy cái hộp bên trong ra xem, rất thắc mắc đây là đồ của ai. Trong cái hộp nhỏ nhất đựng mấy miếng ngọc bội, chủ yếu là hình mèo, chỉ có hai miếng hình chuột. Bạch Ngọc Đường kỳ quái nhìn chúng, chất ngọc của mấy thứ này cũng không phải tốt, theo lý không thể nào lọt vào mắt hắn, là vì hình dáng đáng yêu của chúng sao? Nhìn mấy miếng ngọc hình mèo, không hiểu sao hắn liền liên tưởng đến Triển Chiêu. Hắn bất giác nghĩ, hắn sưu tầm những thứ này có phải là vì Triển Chiêu không? Quần áo kia, hình như là kiểu Triển Chiêu hay mặc nhất, cỡ giày kia dường như y cũng mang vừa. Vừa nghĩ vừa vô thức mở tiếp những chiếc hộp khác, đều là đồ dùng linh tinh, vẫn như cũ đều là đồ của nam tử, có đồ hắn sẽ dùng, có đồ hắn chắc chắn không thích. Cuối cùng, đến chiếc hộp lớn nhất, lại là quần áo, nhưng là một màu đỏ chói mắt. Bạch Ngọc Đường nuốt nước bọt cầm chúng ra xem, có hai bộ, dường như là hỉ bào, một của hắn, một nhỏ hơn chút, đều là kiểu nam. Bạch Ngọc Đường dường như hiểu ra gì đó, nhưng cũng không rõ ràng lắm, hắn chỉ thấy bồn chồn, bắt đầu lục tung tất cả ngăn chứa đồ trong thạch thất. Hắn tìm được rất nhiều thứ, không nghi ngờ đều là của hai người, hai nam tử, một của hắn, một … không phải của hắn. Hắn rất muốn tìm cái gì đó chứng minh rõ ràng người kia là ai, quan hệ với hắn như thế nào. Cuối cùng, hắn tìm được một hòm thư tịch.

Chiếc hòm được giấu kỹ ở dưới hai chiếc hòm khác, còn được khóa lại cẩn thận, có vài quyển sách, còn có cuốn trục. Hắn mở một cuốn trục, trên đó là họa đồ, bút pháp này tuyệt đối là của hắn, đề từ cũng là chữ của hắn. Bạch Ngọc Đường nhìn người trong hình hồi lâu, xác nhận đó là Triển Chiêu, là hình ảnh y đang tuần nhai trên phố, theo góc độ thì hắn lúc đó đang ngồi trên một tửu lâu nào đó bên đường nhìn xuống y.

Trái tim trong ngực bắt đầu đập nhanh, Bạch Ngọc Đường vội buông cuốn trục xuống, mở một cuốn trục khác, lần này hình vẽ rõ ràng hơn, là Triển Chiêu đang múa kiếm, bộ lam y cùng thanh kiếm Cự Khuyết đen tuyền được vẽ rất chi tiết, không thể nhầm được. Bây giờ thì ngón tay Bạch Ngọc Đường cũng bắt đầu run lên, hắn cấp tốc bỏ quyển trục xuống, mở một quyển khác lên. Vẫn là hình Triển Chiêu, tất cả những bức tranh cất giữ trong hòm đều là vẽ Triển Chiêu, lúc y uống trà, lúc y đứng sau lưng Bao Đại Nhân trên công đường, lúc y đang so kiếm, lúc y cưỡi ngựa … đủ loại tư thế, đủ loại thần thái. Bạch Ngọc Đường càng lật xem càng chấn động, hắn cư nhiên vẽ Triển Chiêu nhiều đến thế, hắn rốt cuộc xem y là gì? Cho dù là hồng nhan tri kỷ hắn thích nhất, hắn cùng lắm chỉ vẻ chân dung mà thôi, nào có chuyện vẽ hết bức này đến bức khác như ma nhập thế này.

Cuối cùng, đến bức tranh đặt dưới đáy hòm. Bức này lớn hơn hẳn những bức khác, chắc chắn là bức quan trọng nhất. Bạch Ngọc Đường hít sâu một hơi kiềm chế cơn hồi hộp ở đâu dâng lên, cẩn thận mở bức tranh ra. Vừa nhìn thấy nội dung tranh, hắn đã suýt buông tay đánh rơi nó.

Trong tranh vẫn là Triển Chiêu, nhưng trang phục trên người y không phải bộ võ phục hay quan bào thường thấy mà là một bộ hỷ phục. Y nằm trên giường, tóc dài thả loạn trên gối, đầu hơi ngửa ra, cái cằm thon giơ cao để lộ chiếc cổ gân guốc đặc trưng của người luyện võ. Y phục trên người y cũng không chỉnh chu, ngực áo mở ra, xương quai xanh thanh mảnh, lồng ngực săn chắc, phần bụng thon gầy cùng để lộ trong không khí, dải đai lưng thì bị tùy ý ném bên cạnh. Ngoài cửa sổ dường như trăng đang tròn, chiếu lên làn da y, phản xạ một màu trầm lặng, khiến nó trong suốt như bạch ngọc. Một tay y che mắt, một tay nắm sàng đan, như đang cố kìm nén điều gì đó. Bạch Ngọc Đường nhìn một cảnh này thân thể liền nhóm lửa nóng lên, cổ họng không tự chủ lên xuống liên tục. Hắn nhìn vào người trong tranh như bị thôi miên, không sao dứt ra được. Hắn muốn hôn lên bờ ngực kia, muốn hôn lên đôi môi kia, muốn keo tay y xuống để nhìn vào mắt y, hắn muốn … Bạch Ngọc Đường giật mình khỏi cơn mê muội, hoảng sợ với ý nghĩ của chính mình. Hắn … cư nhiên có ý muốn này với Triển Chiêu. Bức tranh này liệu Triển Chiêu có từng nhìn thấy? Y có biết tâm tư của hắn không?

Run rẩy đặt bức tranh xuống, ngẩn ngơ hồi lâu hắn mới tiếp tục lật xem đồ vật, nhưng lần này tốc độ chậm hẳn. Thư tịch trong hòm đều là một ít phân tích võ công các phái và một số nhân vật nổi danh trên giang hồ, một nửa là chữ hắn viết, một nửa… hẳn là chữ của Triển Chiêu, hai nét chữ cùng xuất hiện xen lẫn trong sách, có khi ý kiến trái chiều lại bị gạch sửa lung tung. Bạch Ngọc Đường nhìn trang sách, tưởng tượng cảnh cùng Triển Chiêu vừa bàn luận vừa viết vào đây, đột nhiên thấy khao khát không chịu được. Sao hắn lại quên mất, sao hắn có thể quên những thứ tốt đẹp như vậy? Sau này, liệu có còn … Bạch Ngọc Đường nghĩ đến thái độ không xa không gần của Triển Chiêu từ khi mình tỉnh lại, lửa giận bừng bừng dâng lên. Y đây là ý gì? Hắn vừa quên mất thì y cũng vứt bỏ? Y xem hắn là gì? Xem bốn năm nay giữa họ là gì? Bạch Ngọc Đường không biết Triển Chiêu có hiểu tâm tư hắn không, có chấp nhận không, nhưng không thể chối cãi quan hệ giữa hai người vốn không hề lạnh nhạt như y thể hiện. Y vì sao phải giả vờ? Vì sao gạt hắn?

Bạch Ngọc Đường không suy nghĩ nhiều lắm, cơn tức giận làm hắn không nghĩ được gì khác, chỉ muốn lập tức tìm đến Triển Chiêu hỏi cho ra lẽ. Tốn một lúc hắn mới kìm được xung động trong lòng xuống, chậm rãi sắp xếp lại mọi thứ hắn đã lục tung lên nãy giờ. Nhìn hai bộ hỷ phục, hắn mới nhận ra Triển Chiêu trong tranh chính là mặc một trong hai bộ y phục này. Y có từng mặc thật không? Bạch Ngọc Đường vừa nghĩ đã nhịn không được nhớ đến bức tranh kia, bất giác lại thở gấp một hồi. Đợi cho cơn xúc động qua rồi, hắn một mình cười khổ. Trước đây gặp qua vô số mỹ nhân, có không ít là nữ tử chốn phong trần ăn mặc hết sức gợi cảm hắn cũng không thấy có bao nhiêu đặc biệt, không ngờ Bạch Ngũ Gia hắn lại vì một nam nhân mà mê muội đến thế.

Thở dài bỏ hộp y phục trở vào tủ, hắn lại tiếp tục lục xem mấy cái rương cuối cùng kê ở đầu giường. Trong rương có một bộ sàng đan và chăn gối sạch sẽ, tất cả đều có màu đỏ rực, nhìn rất giống đồ dùng cho tân phòng. Bạch Ngọc Đường nhìn chúng trong lòng hồ nghi. Hắn cho dù si mê Triển Chiêu hơn nữa cũng không điên rồ đến mức tự mình chuẩn bị tân phòng rồi không dùng đến. Liệu có khả năng những thứ này đã từng được dùng qua, hai bộ y phục kia hắn và Triển Chiêu từng cùng nhau mặc, và cảnh tượng trong bức tranh có khi nào là thật? Bạch Ngọc Đường càng nghĩ càng kích động, lại một lần nữa gấp rút lục tung đồ bên trong rương, nếu chuyện đó từng xảy ra tại đây thì hẳn phải có dấu vết rõ ràng hơn thế này.

Quả nhiên, sau một hồi lục lọi, hắn tìm thấy một chiếc hộp bên trong cất một đôi ly rượu giao bôi cùng một cặp nến đỏ Quan trọng là, còn có mấy bình hương cao, có một bình đã dùng hết, một bình còn non nửa. Bạch Ngọc Đường nhìn chúng cổ họng lên xuống không ngừng. Mặc dù hắn đối với chuyện nam nam tình sự không rõ ràng lắm, nhưng thứ này dùng thế nào hắn vẫn biết. Đã dùng nhiều như vậy, hoặc là nói hắn và Triển Chiêu làm chuyện đó ở đây rất thường xuyên, hoặc là mỗi lần đều dùng không ít. Cho dù là khả năng nào cũng được, Bạch Ngọc Đường không nghĩ nhiều, trong đầu hắn lúc này toàn là hình ảnh trong bức tranh nhét dưới đáy hòm kia, tưởng tượng cảm giác khi bản thân nhìn thấy cảnh thật, hắn bắt đầu phân vân có nên mang bức tranh về phòng tiếp tục ngắm không.

Nghĩ nghĩ cuối cũng vẫn là quyết định không nên, lỡ có ai khác nhìn thấy thì phiền phức to. Bạch Ngọc Đường đem mấy thứ tìm được cất về chỗ cũ, ngồi trên giường đá ngẩn người nhìn cảnh biển ngoài cửa sổ, mãi cho đến khi mặt trời khuất hẳn mới chậm chạp trở về.

Mấy ngày sau đó, tình trạng ngẩn người của Bạch Ngọc Đường ngày càng nghiêm trọng, đến mức Tương Bình phải nhờ đại tẩu đến kiểm tra cho hắn. Bạch Ngọc Đường đối với phản ứng của huynh tẩu mặc kệ không để ý, hắn còn đang bận suy nghĩ. Có lẽ cả đời Bạch Ngọc Đường chưa từng suy nghĩ nhiều như vậy. Hắn nghĩ về Triển Chiêu, con người nghiêm chỉnh ôn hòa đó có thật là tình nhân của hắn? Y có thật đã từng mặc hỷ bào cùng hắn hoan ái? Triển Chiêu trong ấn tượng của hắn luôn cho người ta cảm giác đỉnh thiên lập địa như vậy, khiến hắn có mấy phần không chắc chắn lắm. Còn có, thái độ của y sau khi hắn mất trí nhớ là ý gì? Có phải muốn cắt đứt rồi không? Hắn nên làm thế nào bắt y trở lại? Mỗi lần nghĩ đến y hắn đều không nhịn được nhớ nhung, bắt đầu lo lắng y đang làm gì, có nhớ đến hắn không?

Không biết là lần thứ mấy trong một ngày, Bạch Ngọc Đường thở dài trở mình, tiếp tục nhìn căn phòng của mình rồi ngẩn người. Bởi vì phát hiện bí mật động trời kia, hắn gần đây rất chú ý những thay đổi quanh mình trong bốn năm qua, đúng là phát hiện không ít thứ liên quan đến Triển Chiêu. Ví như, căn phòng của hắn trước đây đồ trang trí đều lấy màu trắng làm chủ đạo, nhưng hiện tại sắc lam đã chiếm hơn phân nửa. Lại như, hắn trước đây chưa từng nghĩ đến học nấu ăn, nhưng hôm trước hắn phát hiện trong thư phòng mình mấy quyển sách ẩm thực, toàn là những thứ bồi bổ cho người bị thương, trong đó ghi chú rõ ràng cái nào Miêu Nhi thích, cái nào không. Ừ, hắn hay gọi Triển Chiêu là Miêu Nhi, hắn đã hỏi tứ ca rồi. Nói tới mèo, hắn đúng là sưu tầm không ít thứ có hình mèo, từ trang sức như ngọc bội, kiếm tuệ đến đồ dùng bình thường như chặn giấy, nghiêng mực, miễn có hình mèo hắn đều mua về để trong nhà, khắp nơi đều thấy, không cần nói hắn cũng biết mình cuồng mèo đến cỡ nào.

“Mèoooooo” – Bạch Ngọc Đường lẩm bẩm một tiếng, lại tiếp tục đổi tư thế ngẩn người.

“Ta nói ngũ đệ, đệ cứ như vậy thật sự không có việc gì chứ? Hay là nhớ Triển Chiêu rồi?” – Tương Bình không biết từ lúc nào xuất hiện cạnh cửa sổ Bạch Ngọc Đường đang ngồi, nói một câu khiến hắn giật nảy người.

“Huynh muốn hù chết đệ sao?” – Bạch Ngọc Đường trừng mắt oán giận.

“Đệ không tập trung còn trách huynh?” – Tương Bình một bên đối phó hắn một bên âm thầm nghĩ quả nhiên, ngũ đệ ngay cả phản bác cũng không thèm, sợ là thật đang nhớ người ta rồi. Cũng không biết là nên vui hay nên buồn, hay có nên khuyên nhũ vài câu không. Nhưng Bạch Ngọc Đường lần này suýt nữa bỏ mạng khiến cả nhà một phen kinh hồn táng đảm, cho nên Tương Bình nghĩ chỉ cần hắn vui vẻ, muốn làm cái gì thì cứ làm, người làm tứ ca như mình chỉ cần chúc phúc cho nó là được.

Bạch Ngọc Đường đợi mãi không thấy Tương Bình nói gì, khó hiểu hỏi – “Huynh đến chỉ để hù dọa đệ một cái thôi sao?”

“Đương nhiên là không rồi” – Tương Bình hồi thần cười cười – “Ta đến báo cho đệ biết, vừa rồi đại tẩu nhận được thư của Công Tôn tiên sinh có nhắc đến đệ, bảo đệ nếu đã khỏi hẳn thì đến Giang Tân thành một chuyến, có một bang phái nhỏ vừa xuất hiện ở đó gây rối loạn trị an, Công Tôn tiên sinh đã gửi thư cho Triển Chiêu trước đó nhưng ngài ấy không an tâm, nhờ đệ đến hỗ trợ y.”

“Thư ở chỗ đại tẩu?” – Bạch Ngọc Đường nghe xong trong lòng như muốn nở hoa, vội vàng chồm dậy hỏi lại.

Tương Bình ngán ngẩm lắc đầu – “Thư đó là Công Tôn tiên sinh viết cho đại tẩu để bàn về y lý, chỉ có cuối thư mới nhắc đến đệ, đương nhiên thư đang ở chỗ đại tẩu. Ta nói ngũ đệ, đệ hí hửng như vậy làm gì? Đây là gọi đệ đi làm việc đấy”.

“Huynh kệ đệ đi” – Bạch Ngọc Đường nói một tiếng, chưa nói xong đã đứng dậy nhảy ra khỏi cửa sổ muốn chạy đi tìm Mẫn Tú Tú.

“Đệ gấp cái gì.” – Tương Bình vội kéo hắn lại – “Nghe huynh nói xong đã”.

Bạch Ngọc Đường đánh phải miễn cưỡng đứng lại, quay đầu nhìn Tương Bình chờ y nói.

Tương Bình thở dài một hơi mới vỗ vai Bạch Ngọc Đường nói – “Đệ nghe huynh nói, ý của đại ca và đại tẩu là muốn đệ từ quan. Đệ cũng biết rồi, trải qua chuyện Trùng Tiêu Lâu lần này, bọn họ thật sự lo lắng cho đệ”.

Bạch Ngọc Đường trầm mặc một chút, gật đầu – “Đệ biết rồi, đệ sẽ nói chuyện với đại ca”.

Tương Bình biết hắn sẽ làm gì, gật đầu để hắn đi. Bạch Ngọc Đường chạy thẳng đến chỗ Lô Phương và Mẫn Tú Tú, vừa vào sân đã thấy đại tẩu nhà mình đang nằm trên ghế lắc lư đọc thư, Lô Phương thì luyện đao bên cạnh. Thấy Bạch Ngọc Đường đến, hai người ăn ý đưa mắt nhìn nhau nhưng không nói gì.

“Đại tẩu, Công Tôn tiên sinh gửi thư đến có nhắc đến đệ đúng không?” – Bạch Ngọc Đường xem như không nhìn thấy cử chỉ giữa hai người, hỏi Mẫn Tú Tú.

Phu thê Lô Phương lại liếc nhìn nhau, Lô Phương ngần ngừ – “Ngũ đệ, khoan nói chuyện đó, huynh có chuyện này muốn bàn với đệ”.

“Được, đại ca huynh nói đi.”

Bạch Ngọc Đường một bộ biết trước khiến Lô Phương hơi khó mở lời, nhưng hắn vẫn nói – “Đệ ở Khai Phong Phủ cũng đã bốn năm, nương và các huynh ở nhà mỗi ngày đều lo lắng đệ gặp chuyện, nhất là mỗi lần đệ về đảo để dưỡng thương, đệ có biết nương đã trộm khóc bao nhiêu lần không? Lần này đệ suýt chút nữa đã bỏ mạng, trí nhớ cũng mất rồi, cũng không có gì phải lưu luyến, hay là đệ cứ từ quan đi, trở về yên ổn sống cùng cả nhà, mà đệ cũng đã đến tuổi phải thành gia rồi, cứ như vậy mãi phải làm sao?”

Bạch Ngọc Đường im lặng nghe Lô Phương nói không ngắt ngang lần nào, cho đến khi đại ca đã ngừng nói hắn cũng không lên tiếng, chỉ trầm mặc cúi đầu không biết đang nghĩ gì, một lúc sau hắn mới chậm rãi cất tiếng – “Đại ca, đại tẩu, hai người biết không, đệ yêu Triển Chiêu”.

 

………………………….

Giấc mộng bỏ quên [Thượng]

………………

Bạch Ngọc Đường mơ hồ tỉnh lại từ hắc ám, cả người không chút khí lực, trên đầu râm ran đau, miệng rất khô, hơn nữa còn có chút buồn nôn. Hắn cố gắng nâng mi mắt nặng trĩu lên nhưng mãi chỉ hé được một chút, xung quanh dường như rất tối, chẳng thấy gì cả. Cuối cùng đánh từ bỏ ý định mở mắt, hắn nằm im lắng nghe xung quanh, rất yên tĩnh, chỉ có tiếng ai đó hít thở đều đều, hơi thở rất nhẹ nhưng rõ ràng, dường như phát ra ở ngay bên tai hắn. Bạch Ngọc Đường kỳ quái, ai lại kê đầu sát vào hắn như vậy? Hơi thở này hắn không biết, nhưng bản năng lại cảm thấy hết sức quen thuộc. Là ai nhỉ? Các ca ca và tẩu tử thì không phải, nếu là họ hắn đã nhận ra rồi, ngoài ra còn ai có thể ở gần hắn như vậy nữa?

Suy nghĩ một hồi vẫn không có kết quả, Bạch Ngọc Đường đành từ bỏ. Hắn thầm nhớ lại tình huống lúc mình bị thương. Nghe nói Triển Chiêu đến phái Thanh Thành bắt một trưởng lão phạm tội giết người hắn liền muốn chạy đến quấy rối. Con mèo đó hắn đã không vừa mắt, đương nhiên có cơ hội phải quậy y một chút. Không ngờ đám người Thanh Thành đó rất vô liêm sỉ, không chỉ coi thường đạo lý ngăn cản Triển Chiêu bắt người mà còn kết trận vây đánh y. Bạch Ngọc Đường hắn mặc dù không ưa y nhưng nhìn cảnh này vẫn không nhịn được ra tay giúp. Sau đó, hắn hình như bị ám toán, là trúng thương ở đầu đi. Hừ, phái Thanh Thành được lắm, đợi Bạch gia gia khỏe lại sẽ cho các ngươi biết tay.

Bạch Ngọc Đường còn đang nghĩ làm sao để trả thù thì nghe được tiếng mở cửa, sau đó là giọng của đại tẩu vang lên.

“Triển Chiêu, Ngũ đệ thế nào rồi?”

Bạch Ngọc Đường nghe vậy giật mình, Triển Chiêu sao lại ở đây?

“Hắn vẫn chưa tỉnh” – Quả nhiên sau đó giọng của Triển Chiêu vang lên, chất giọng trong trẻo bây giờ hơi khàn, hình như y rất mệt mỏi.

“Đệ cứ như vậy không được đâu, Ngũ đệ nhất định sẽ tỉnh lại, đệ không cần lo lắng, nên đi nghỉ ngơi đi, đệ cũng bị thương đấy.” – Không để Bạch Ngọc Đường có thời gian đoán già đoán non, tiếng của Mẫn Tú Tú lại vang lên. Bạch Ngọc Đường ngẩn ra, Triển Chiêu bị thương? Cũng phải, y một mình đấu với phái Thanh Thành rồi đem hắn về Hãm Không Đảo, chắc chắn bị thương không nhẹ. Con mèo này đúng là chính nhân quân tử, hắn coi như nợ của y một phần nhân tình.

Trong lòng hơi hơi thở dài, Bạch Ngọc Đường nghĩ chút khó chịu của hắn với Triển Chiêu chắc là mất luôn rồi, sao hắn lại có chút lo lắng cho y chứ? Con mèo ngốc này, đã bị thương còn muốn cậy mạnh, hắn không tỉnh thì không biết y còn muốn tự giày vò mình đến lúc nào, thật khiến người ta bực mình.

Trong lúc Bạch Ngọc Đường còn một mình lầm bầm trong đầu thì Mẫn Tú Tú lại lên tiếng – “Đệ tới ăn chút cháo đi, đừng tự làm mình mệt mỏi”.

“Được” – Triển Chiêu đáp lời Mẫn Tú Tú, sau đó Bạch Ngọc Đường nghe thấy tiếng y đứng dậy rời đi, trong lòng thầm nói đại tẩu làm tốt lắm, nhắc nhở y nhiều vào, đừng để y ngã bệnh thêm.

Bên ngoài vang lên âm thanh chén đĩa va chạm, sau đó có người bước đến gần giường, Bạch Ngọc Đường nghe ra là bước chân Mẫn Tú Tú. Nàng ngồi xuống chỗ Triển Chiêu vừa rời đi, kéo tay Bạch Ngọc Đường bắt mạch. Bạch Ngọc Đường thu hết sức lực, cố gắng mở mắt ra, muốn cho người bên ngoài biết hắn đã tỉnh rồi.

Quả nhiên, Mẫn Tú Tú kích động kêu to – “Ngũ đệ, đệ tỉnh rồi. Tốt quá.”

Cách đó không xa vang lên âm thanh chén bát rơi vỡ, sau đó là giọng Triển Chiêu vang lên – “Ngọc Đường, ngươi cuối cùng cũng tỉnh.”

Bạch Ngọc Đường có cảm giác kỳ quái là Triển Chiêu dường như đang khóc. Cho dù hắn tỉnh lại cũng không cần phản ứng mạnh vậy đi. Còn nữa, bọn họ đã đến mức gọi tên nhau thân thiết như vậy từ lúc nào? Không phải mấy ngày trước còn gọi hắn Bạch huynh sao? Mặc dù … gọi Ngọc Đường như vậy nghe cũng êm tai đấy.

Mẫn Tú Tú sau khi cẩn thận kiểm tra mạch của Bạch Ngọc Đường xong thì nói với Triển Chiêu – “Ta đi gọi đương gia và mấy huynh đệ đến, đệ trông Ngũ đệ đi”.

Bạch Ngọc Đường nghe tiếng Triển Chiêu đáp lời, sau đó là tiếng Mẫn Tú Tú mở cửa rời đi. Hắn cứ có cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm, sao thái độ của đại tẩu với Triển Chiêu lại thân thiết như vậy?

Sau đó còn xảy ra một việc khiến Bạch Ngọc Đường kinh hoàng hơn, hắn nghe tiếng Triển Chiêu khóc. Khi nghe tiếng y nức nở nho nhỏ, có một cơn xúc động kỳ lạ chạy qua người Bạch Ngọc Đường, đó là một cảm giác thương tiếc và đau xót từ tận sâu trong lòng tràn ra, khiến hắn muốn lập tức đem người đang khóc kia kéo vào lòng vỗ về, sau đó lau khô nước mắt cho y. Nhưng hắn rất nhanh ý thức được chuyện này rất không đúng, bởi vì Triển Chiêu đã đem tay hắn áp lên má, thầm thì gọi tên hắn. Hành động này có phải quá thân mật rồi không?

Có lẽ đả kích này quá lớn, Bạch Ngọc Đường không hiểu lấy đâu ra sức mạnh, thực sự mở mắt ra. Đập vào mắt hắn là gương mặt hốc hác cùng hàng mi vương nước mắt của Triển Chiêu, ánh sáng bên ngoài truyền vào rất nhợt nhạt, nếu không phải sập tối thì cũng là tờ mờ sáng. Bạch Ngọc Đường chớp chớp mắt nhìn Triển Chiêu, nhất thời không biết phải làm sao, bởi vì hắn chỉ thấy rất rất khó chịu.

Triển Chiêu ngược lại rất vui vẻ, y cười tươi nói – “Ngươi thấy thế nào rồi, có khó chịu ở đâu không?”

Lúc này Bạch Ngọc Đường mới nhớ đến tình trạng thân thể mình, theo bản năng yếu ớt thốt lên – “Nước”

Triển Chiêu vội quay đi lấy nước, sau đó cẩn thận đút cho Bạch Ngọc Đường. Uống được một ít, Bạch Ngọc Đường cảm thấy đỡ hơn rất nhiều, nhưng hắn cũng chẳng có khí lực để nói chuyện, được Triển Chiêu đặt nằm trở lại, chẳng mấy chốc thì các ca ca và tẩu tử đến. Mỗi người nhìn qua Bạch Ngọc Đường một cái, nói với hắn vài câu rồi rời đi, cả Mẫn Tú Tú cũng chạy đi sắc thuốc, chỉ còn lại một mình Triển Chiêu ở lại. Bạch Ngọc Đường rất khó hiểu, sao mọi người lại để Triển Chiêu chăm sóc hắn như vậy? Y chẳng phải là khách sao? Mà thái độ của Triển Chiêu cũng rất kỳ quái, mọi người khuyên như thế nào cũng không chịu đi nghỉ ngơi, nhất định ở lại chăm sóc hắn. Mặc dù hắn bị thương khi giúp y, nhưng một nửa cũng là do hắn tự gây ra, y không cần áy náy đến thế.

Đợi mọi người đều đi hết, Triển Chiêu lại quay về ngồi cạnh giường, mỉm cười nói với hắn – “Nghỉ ngơi đi, ta ở ngay bên cạnh, muốn cái gì thì nói với ta.”

Bạch Ngọc Đường rất muốn hỏi mọi chuyện cho rõ ràng, thế nhưng hắn vẫn còn rất yếu, chẳng mấy chốc đã lại ngủ mất.

Bạch Ngọc Đường ngủ một giấc thật sâu mới từ từ tỉnh lại, hắn vừa động đậy, bên cạnh đã có tiếng người nói – “Tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào?”

Bạch Ngọc Đường nhận ra đó là giọng Triển Chiêu, mở mắt ra liền thấy y ngồi ngay cạnh, đang lo lắng nhìn hắn. Nhớ đến hành động thân mật của Triển Chiêu với mình trước đó, hắn thật không biết nên đáp lại y như thế nào mới đúng. May mà trong phòng không chỉ có hai người, bên cạnh lập tức vang lên tiếng Mẫn Tú Tú.

“Tỉnh thì ăn ít cháo rồi uống thuốc”.

Triển Chiêu nghe vậy liền cẩn thận đỡ Bạch Ngọc Đường ngồi dậy, sau đó đón lấy chén cháo từ tay Mẫn Tú Tú rồi đút cho hắn. Bạch Ngọc Đường dựa vào người Triển Chiêu, nhìn đại tẩu thong dong ngồi ở cuối giường, trong lòng càng cảm thấy kỳ quái. Hắn với Triển Chiêu trở nên thân thiết đến mức này từ lúc nào?

Bạch Ngọc Đường ăn hết một chén cháo, sau đó nhăn mặt uống bát thuốc Mẫn Tú Tú mang đến, sau đó mới được thả nằm xuống. Mẫn Tú Tú khuyên Triển Chiêu cũng ăn một chút rồi nghỉ ngơi, y gật đầu định qua bàn ngồi ăn, nhưng vừa đứng dậy đã loạng choạng rồi ngã ầm xuống.

“Triển Chiêu” – Mẫn Tú Tú hét lên một tiếng, vội chạy qua đỡ y dậy, phát hiện Triển Chiêu đã ngất đi liền lớn tiếng gọi người đến. Bạch Ngọc Đường nằm ở trên giường, nói cũng không có khí lực để nói, vừa lo lắng vừa sốt ruột nhưng cái gì cũng không làm được, thậm chí muốn nhìn một cái xem Triển Chiêu thế nào rồi cũng không thể, y không ở trong tầm mắt của hắn.

Sau đó Bạch Hưng cùng một đám gia nhân chạy vào, luống cuống mang Triển Chiêu đưa đến một phòng khác, trong phòng chỉ còn lại một mình Bạch Ngọc Đường. Lúc nãy còn có thể nghe tiếng mọi người nói chuyện, hắn còn thấy đỡ chút, bây giờ thì hay rồi, xung quanh hoàn toàn im lặng, chẳng biết Triển Chiêu như thế nào rồi, hắn gấp đến điên lên, lầm bầm vô số lần mèo chết mèo thối, trông mong ai đó đến nói cho hắn biết Triển Chiêu đã không sao rồi.

Qua một lúc lâu sau, cuối cùng Tương Bình cũng mở cửa bước vào phòng. Bạch Ngọc Đường gấp gáp muốn chết, thế nhưng hắn hiện tại không có khí lực nói lớn, phải đợi Tương Bình đến cạnh giường mới có thể nói chuyện.

Tương Bình nhìn ánh mắt Bạch Ngọc Đường, mỉm cười hiểu rõ, không đợi hắn hỏi đã lên tiếng trước – “Triển Chiêu không sao, chỉ là mệt mỏi quá độ, đại tẩu nói chỉ cần nghỉ ngơi nhiều một chút là ổn”.

Trái tim đang treo lơ lửng của Bạch Ngọc Đường cuối cùng cũng trở về lồng ngực, nếu không phải hiện tại không có khí lực, hắn nhất định đưa tay vuốt ngực một cái. Tương Bình nhìn thấy hắn như vậy chỉ cười cười, không lạ gì phản ứng này của hắn.

“Đệ cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, Triển Chiêu khỏe lại sẽ sang thăm đệ, không chạy đi đâu được. Lần này nguy hiểm như vậy, may mà thoát được, để xem sau này đệ còn dám liều lĩnh như vậy không.” – Tương Bình ngồi xuống cạnh giường, tự mình than thở một hồi.

Bạch Ngọc Đường không tìm được lời để cãi, im lặng không nói, đều là do hắn lỗ mãng, nếu lúc Triển Chiêu bảo hắn chạy đi hắn chịu nghe thì chắc hai người không bị thương rồi.

Tương Bình một mình lầm bầm giáo huấn Bạch Ngọc Đường một lúc thì Lô Phương và Mẫn Tú Tú đến. Bạch Ngọc Đường nhìn thấy đại ca nhà mình liền hết hồn. Cái cằm của Lô Phương hiện tại treo một chòm râu, không ngắn không dài, nhưng hắn nhớ rõ ràng mấy hôm trước hắn rời đi, cằm của đại ca vẫn rất trơn nhẵn. Hắn trố mắt nhìn Lô Phương một hồi mới không chắc chắn hỏi – “Đại ca, huynh dán râu giả làm gì thế?”

Phu thê Lô Phương và Tương Bình nghe hắn hỏi đều ngẩn người, Tương Bình kỳ quái nhìn Bạch Ngọc Đường – “Đệ đang nói cái gì thế? Đại ca có râu đâu phải chuyện mới hôm qua, bây giờ đệ mới thấy sao?”

Bạch Ngọc Đường chớp chớp mắt – “Theo đệ nhớ thì bốn ngày trước đệ rời đảo, đại ca vẫn không có râu”.

“Bốn ngày trước?” Mẫn Tú Tú giật mình – “Đệ nói là bốn ngày trước khi đệ hôn mê? Suốt hơn một tháng nay đệ đều ở Tương Dương, bốn ngày trước rời đảo là chuyện gì?”

“Tương Dương?” –  Bạch Ngọc Đường dù không có sức vẫn trợn mắt một cái, hắn đến Tương Dương lúc nào?

Bốn người không hiểu sao cả nhìn nhau một chặp Mẫn Tú Tú mới linh cơ vừa động, vội hỏi – “Theo đệ nhớ thì năm nay là năm gì?”

Bạch Ngọc Đường đang hồ đồ, nghe câu hỏi lập tức hiểu ra, vội nói – “Năm Canh Thìn”.

Ba người Lô Phương đồng loạt hít khí, Tương Bình cũng đã hiểu ra vấn đề, lo lắng nói – “Ngũ đệ, đệ thực sự không đùa chứ? Năm này đã là năm Giáp Thân rồi.”

“Giáp Thân?” – đến lượt Bạch Ngọc Đường hít khí, Giáp Thân so với Canh Thìn chính là bốn năm sau, tại sao lại như vậy?

Mẫn Tú Tú cơ bản đã hiều là chuyện gì xảy ra, nàng cố gắng nhớ lại năm Canh Thìn đã xảy ra chuyện gì, sau đó thốt lên – “Chẳng lẽ … Ngũ đệ, trong trí nhớ của đệ thì trước khi đệ hôn mê là chuyện gì xảy ra?”

Bạch Ngọc Đường cau mày đáp – “Chính là đệ nghe nói Triển Chiêu đến phái Thanh Thành thì chạy đến xem thử, sau đó thấy bọn họ kết trận vây công y thì giúp y một tay, sau đó bị ám toán.”

Mẫn Tú Tú càng nghe Bạch Ngọc Đường nói hai mắt càng tỏa sáng, bắt đầu lầm bầm – “Lần đó đệ cũng bị thương ở đầu, lần này cũng bị thương ở đầu, trí nhớ khoảng giữa lại bị mất. Là do đầu bị chấn thương gây ra? Hai lần bị thương quan hệ với nhau như thế nào? Còn có …”

Mấy câu đại tẩu lẩm bẩm, Bạch Ngọc Đường hoàn toàn không nghe thấy. Trong đầu hắn chợt nhớ tới hành động kỳ lạ của Triển Chiêu với mình, có phải bốn năm qua quan hệ giữa hắn và Triển Chiêu đã … có chút thay đổi? Nghĩ đến đó, không hiểu sao Bạch Ngọc Đường có chút mừng thầm, nghĩ nghĩ lại hỏi Lô Phương – “Năm đó sau khi đệ bị thương thì thế nào?”

Lô Phương còn chưa thoát khỏi khiếp sợ vì sự kiện đột ngột này, mất một lúc hồi tường mới đáp – “Năm đó đệ cũng không có bị thương nặng như thế này, được Triển Chiêu đưa về đảo. Đợi đệ và Triển Chiêu đều khỏe lại, y liên lạc với vài bằng hữu giang hồ, chúng ta cũng theo đệ đến phái Thanh Thành giúp bắt người, sau đó đệ giúp Triển Chiêu áp giải phạm nhân về kinh.”

“Sau nữa thì sao?” –  Vẫn chưa nghe được đáp án mong muốn, Bạch Ngọc Đường vội hỏi.

Lô Phương ngẩn ra, không biết hắn muốn hỏi cái gì. Tương Bình hiểu rõ cười cười giúp đại ca đáp lời hắn – “Sau đó sao? Đệ ở lại kinh thành chơi suốt nửa năm mới về đảo mừng năm mới, vừa qua năm mới mấy ngày lại chạy vào kinh, sau đó không biết đệ làm cái gì mà nhậm chức ở Khai Phong Phủ, làm hộ vệ giống Triển Chiêu, cho đến lần này đi Tương Dương mới bị thương nặng, được đưa về đảo tịnh dưỡng.”

Bạch Ngọc Đường tròn mắt – “Huynh nói … đệ nhậm chức ở Khai Phong Phủ?”

“Đúng vậy, cho đến lúc này đệ vẫn đang tại chức” – Tương Bình tủm tỉm cười gật đầu.

Bạch Ngọc Đường nghẹn lời, trong trí nhớ của hắn, ngày hôm qua hắn còn đang cười cợt Triển Chiêu hãm thân chốn quan trường, bây giờ nghe nói bản thân cũng như vậy, là thế gian thay đổi quá nhanh hay hắn thay đổi quá nhanh đây?

Ba người Lô Phương rất hứng thú quan sát phản ứng của Bạch Ngọc Đường, cùng nhìn nhau cười. Trong bốn năm này mặc dù bọn họ không thường xuyên gặp mặt Bạch Ngọc Đường, nhưng chuyển biến trong quan hệ giữa hắn và Triển Chiêu họ đều thấy trong mắt, vì vậy rất hứng thú muốn biết Bạch Ngọc Đường với ký ức của bốn năm trước đối diện với tình cảnh này sẽ phản ứng như thế nào. Đương nhiên trong mắt bọn họ, quan hệ giữa hai người chỉ là tình huynh đệ bằng hữu, còn một tầng sâu xa bên trong, Tương Bình có lẽ biết một chút, Mẫn Tú Tú chỉ mới nghi ngờ, mà cả hai đều không thể nắm chắc, vì vậy đều xem như không biết.

Ngẩn người một lúc, Bạch Ngọc Đường mới hồi thần hỏi Tương Bình – “Mấy năm nay đã xảy ra chuyện gì?”

Khóe miệng Tương Bình giật giật – “Đệ hỏi như vậy chúng ta biết trả lời từ đâu. Mấy năm nay đệ rất ít về nhà, còn ở Khai Phong Phủ xảy ra chuyện gì chúng ta chỉ biết một chút, cũng không rõ ràng lắm, chi bằng đệ hỏi Triển Chiêu ấy.”

Bạch Ngọc Đường trông ngóng cả ngày, cuối cùng Triển Chiêu cũng sang thăm hắn. Nhìn y vẫn rất mỏi mệt, tâm trạng cũng có vẻ rất tệ. Nhìn y như vậy Bạch Ngọc Đường cũng không thoải mái, nhíu mày hỏi – “Ngươi thế nào rồi? Nên nghỉ ngơi nhiều chút.”

Triển Chiêu nhìn hắn một lúc, trong mắt hàm chứa cảm xúc rất phức tạp Bạch Ngọc Đường cũng không hiểu, sau đó y mới yếu ớt cười đáp – “Ta không sao, chỉ là mỏi mệt thôi, không phải không chịu được. Ngũ đệ thế nào rồi?”

Bạch Ngọc Đường rất để ý chữ ngũ đệ trong xưng hô của Triển Chiêu, so với Bạch huynh thân thiết hơn một chút, nhưng so với Ngọc Đường thì rõ ràng không thể bằng. Hắn có hơi buồn bực, hỏi thẳng chuyện hắn quan tâm nhất hiện giờ – “Tứ ca nói mấy năm nay ta đều ở Khai Phong Phủ với ngươi, trong đó có xảy ra chuyện gì quan trọng không?”

Triển Chiêu hạ mi mắt đáp – “Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là vài vụ án bắt mấy khâm phạm thôi, qua rồi cũng không đáng nhắc đến.”

Bạch Ngọc Đường nhướng mày, chuyện hắn muốn hỏi chính là quan hệ giữa hắn và Triển Chiêu rốt cuộc là thế nào rồi, nhưng dường như Triển Chiêu không muốn nói. Đây rốt cuộc là làm sao? Đừng tường hắn không nhận ra, Triển Chiêu rõ ràng đang trốn tránh, còn không dám nhìn vào mắt hắn. Hừ, nghĩ ngũ gia dễ gạt lắm sao?

“Ngươi đang giấu ta chuyện gì? Tại sao không dám nói?” – Bạch Ngọc Đường hừ một tiếng hỏi.

Triển Chiêu cười buồn – “Ta nào có gì không dám nói. Nếu ngũ đệ muốn biết, Triển Chiêu sẽ kể lại hết mọi chuyện xảy ra mấy năm nay cho đệ nghe.”

Không hiểu sao thái độ tùy theo của Triển Chiêu càng khiến Bạch Ngọc Đường khó chịu, hắn rất muốn phát hỏa với y, nhưng hắn lại không có lý do, chỉ hậm hực nói – “Được, vậy ngươi cứ kể xem.”

Triển Chiêu cúi đầu âm thầm cười khổ, không biết hắn lại tức giận chuyện gì, không phải đã quên hết rồi sao? Những chuyện đó… y cũng không phải không muốn kể cho hắn nghe, nhưng loại quan hệ trái với luân thường này liệu Bạch Ngọc Đường của bốn năm trước có chấp nhận được hay không. Y vẫn nhớ rõ, Bạch Ngọc Đường trước khi quen biết y có rất nhiều hồng nhan tri kỷ, thậm chí khi đã vào Khai Phong Phủ hắn vẫn giữ thói quen lui tới chốn trăng hoa, mãi một thời gian sau hắn mới thôi không đi nữa. Triển Chiêu sợ, sợ nhìn thấy sự chối bỏ trong mắt Bạch Ngọc Đường, y thà rằng hắn cái gì cũng không biết, đau khổ lẫn hạnh phúc bốn năm nay, một mình y nhớ là được.

 

……..