Giấc mộng bỏ quên [Trung]

……..

Trận chiến với Tương Dương Vương lần này Bạch Ngọc Đường dạo qua một vòng quỷ môn quan, Triển Chiêu tưởng đã trải qua cả một kiếp. Bây giờ nhìn thấy hắn còn ở đây, còn nói chuyện và còn tức giận, y mới cảm thấy cuộc sống còn chân thực. Nếu như … không, không có nếu như. Triển Chiêu yêu Bạch Ngọc Đường, yêu đến mức có thể không màng luân thường, có thể vứt bỏ tự tôn của nam nhân, cho dù hủy diệt bản thân cũng không màng, nhưng nếu tình yêu đó khiến hắn phải gặp nguy hiểm, y thà rằng không ở bên hắn. Khi nghe Tương Bình kể chuyện Bạch Ngọc Đường mất trí nhớ, y đã muốn lập tức rời đi, từ nay cùng hắn chỉ là bằng hữu bình thường nhất. Chỉ là, y luyến tiếc, cho nên y đã tự nhủ chờ Bạch Ngọc Đường khỏe lại, chỉ cần xác nhận hắn không có việc gì, y liền từ giã. Với tính khí của Bạch Ngọc Đường bốn năm trước sẽ không kiên nhẫn ở lại Khai Phong Phủ, chắc sẽ lập tức từ quan. Sau này y sẽ làm hộ vệ của y, hắn làm Bạch Ngũ Gia của hắn, để hắn như trước đây ung dung tự tại ngao du khắp nơi, không cần tự nhốt mình ở chốn quan trường vì y nữa.

Quyết tâm thì thật dễ, nhưng khi thực sự đối diện với hắn, vì sao vẫn chua xót như thế?

…………………

“Ngũ đệ, ngày mai Triễn mỗ sẽ về Thường Châu thăm nhà, chúng ta nên từ biệt rồi.”

Suốt hơn nửa tháng sau khi Bạch Ngọc Đường tỉnh lại, Triển Chiêu vẫn ở lại Hãm Không Đảo, hằng ngày đến chỗ Bạch Ngọc Đường kể cho hắn nghe những chuyện y cùng hắn trải qua suốt bốn năm hắn đã quên, theo dõi thương thế của hắn. Sáng nay Mẫn Tú Tú vừa thông báo Bạch Ngọc Đường đã không có việc gì, đến buổi chiều Triển Chiêu liền từ giã.

Bạch Ngọc Đường nhíu mày không vui, rất không muốn để Triển Chiêu cứ thế mà đi, nhưng người ta đã nói về thăm nhà, hắn cũng không có lý do giữ lại. Hắn cũng muốn chạy theo, nhưng thương còn chưa khỏi hẳn, hắn muốn đi đại tẩu cũng không cho đi, vì vậy Bạch Ngọc Đường đành chấp nhận, nghĩ chờ bản thân dưỡng thương tốt rồi sẽ về Khai Phong Phủ phục chức, Triển Chiêu cũng không chạy đi đâu được.

Tiễn Triển Chiêu đi rồi, Bạch Ngọc Đường lại tiếp tục cuộc sống dưỡng thương nhàm chán của mình. Mấy hôm trước còn có Triển Chiêu kể chuyện cho hắn nghe, hắn còn thấy không đến nỗi nào, y vừa đi hắn liền cảm giác không ổn. Thuốc dường như đắng hơn rất nhiều, thời gian cũng trôi qua chậm gấp mấy lần, ngay cả chơi cờ với tứ ca cũng không cách nào tập trung được.

“Đệ buồn thì đi dạo quanh đảo một vòng đi, như thế này huynh cũng phiền theo đệ đấy” – Sau lần thứ tư Bạch Ngọc Đường thất thần đi sai nước cờ, Tương Bình phất phất cây quạt đuổi hắn đi.

Bạch Ngọc Đường lúc này đã có thể đi đứng bình thường nghe vậy cũng thấy phải, vì vậy một mình ra sau đảo đi dạo. Lúc này hắn mới nhớ, hắn từng phát hiện một thạch động bí mật phía sau đảo, hắn đã định giữ làm chỗ cất giấu bí mật của riêng mình, không biết qua bốn năm hắn có thực sự làm như vậy không, chỗ đó có cất giấu cái gì bí mật của hắn trong bốn năm nay không. Không nghĩ đến thì thôi, vừa nghĩ đến hắn đã thấy nôn nóng, nhanh chân đi về phía đó.

Cửa động nằm dưới vách đá nhìn ra biển, bên trên có một mõm đá lớn, lại có một ít cây bụi mọc trên vách đá che chắn rất khó nhìn thấy. Khi ấy hắn thấy một bụi cây nhỏ bị gió biển thổi quanh năm uốn thành một hình thù rất thú vị, muốn leo xuống bứng nó về làm cảnh nên mới phát hiện cái động nhỏ này.

Bạch Ngọc Đường thuần thục leo xuống chỗ cửa động theo trí nhớ, sau đó phát hiện cửa động đã có cửa sắt che lại, hơn nữa cánh cửa còn có cơ quan. Cái này hẳn là hắn thiết kế, Bạch Ngọc Đường không tốn bao nhiêu thời gian đã mở được khóa. Bên trong không còn trống trơn như trong trí nhớ của hắn, ngược lại bày biện rất ngăn nắp. Dưới đất lót thảm dày, ở phía hướng về biển còn trổ một cửa sổ, cạnh cửa sổ kê một bộ giường đá, đầu giường đặt mấy cái rương lớn, ngoài ra còn có một bộ bàn ghế, trường kỷ, tủ đồ, gương soi … vật dụng khá là đầy đủ, nhưng nhìn qua là biết đã lâu không có ai ở đây, mọi thứ đều đóng một lớp bụi không dày không mỏng.

Bạch Ngọc Đường rất hưng phấn, hăm hở mở ra tủ đồ, muốn khám phá bốn năm nay mình đã cất giấu bí mật gì ở đây.

Trong tủ là vài chiếc hộp lớn nhỏ khác nhau và một ít quần áo, nhưng không phải chỉ của riêng hắn. Bạch Ngọc Đường hồ nghi nhìn mấy bộ y bào đủ màu xếp xen lẫn với quần áo màu trắng của hắn, có màu lam, màu chàm, màu đen, những màu sắc hắn không mặc bao giờ. Tầng dưới cùng của tủ đặt ba đôi giày, hai đôi màu lam một đôi màu trắng, màu trắng là của hắn, màu lam nhỏ hơn một chút, không phải của hắn.

Bạch Ngọc Đường hoang mang cầm mấy cái hộp bên trong ra xem, rất thắc mắc đây là đồ của ai. Trong cái hộp nhỏ nhất đựng mấy miếng ngọc bội, chủ yếu là hình mèo, chỉ có hai miếng hình chuột. Bạch Ngọc Đường kỳ quái nhìn chúng, chất ngọc của mấy thứ này cũng không phải tốt, theo lý không thể nào lọt vào mắt hắn, là vì hình dáng đáng yêu của chúng sao? Nhìn mấy miếng ngọc hình mèo, không hiểu sao hắn liền liên tưởng đến Triển Chiêu. Hắn bất giác nghĩ, hắn sưu tầm những thứ này có phải là vì Triển Chiêu không? Quần áo kia, hình như là kiểu Triển Chiêu hay mặc nhất, cỡ giày kia dường như y cũng mang vừa. Vừa nghĩ vừa vô thức mở tiếp những chiếc hộp khác, đều là đồ dùng linh tinh, vẫn như cũ đều là đồ của nam tử, có đồ hắn sẽ dùng, có đồ hắn chắc chắn không thích. Cuối cùng, đến chiếc hộp lớn nhất, lại là quần áo, nhưng là một màu đỏ chói mắt. Bạch Ngọc Đường nuốt nước bọt cầm chúng ra xem, có hai bộ, dường như là hỉ bào, một của hắn, một nhỏ hơn chút, đều là kiểu nam. Bạch Ngọc Đường dường như hiểu ra gì đó, nhưng cũng không rõ ràng lắm, hắn chỉ thấy bồn chồn, bắt đầu lục tung tất cả ngăn chứa đồ trong thạch thất. Hắn tìm được rất nhiều thứ, không nghi ngờ đều là của hai người, hai nam tử, một của hắn, một … không phải của hắn. Hắn rất muốn tìm cái gì đó chứng minh rõ ràng người kia là ai, quan hệ với hắn như thế nào. Cuối cùng, hắn tìm được một hòm thư tịch.

Chiếc hòm được giấu kỹ ở dưới hai chiếc hòm khác, còn được khóa lại cẩn thận, có vài quyển sách, còn có cuốn trục. Hắn mở một cuốn trục, trên đó là họa đồ, bút pháp này tuyệt đối là của hắn, đề từ cũng là chữ của hắn. Bạch Ngọc Đường nhìn người trong hình hồi lâu, xác nhận đó là Triển Chiêu, là hình ảnh y đang tuần nhai trên phố, theo góc độ thì hắn lúc đó đang ngồi trên một tửu lâu nào đó bên đường nhìn xuống y.

Trái tim trong ngực bắt đầu đập nhanh, Bạch Ngọc Đường vội buông cuốn trục xuống, mở một cuốn trục khác, lần này hình vẽ rõ ràng hơn, là Triển Chiêu đang múa kiếm, bộ lam y cùng thanh kiếm Cự Khuyết đen tuyền được vẽ rất chi tiết, không thể nhầm được. Bây giờ thì ngón tay Bạch Ngọc Đường cũng bắt đầu run lên, hắn cấp tốc bỏ quyển trục xuống, mở một quyển khác lên. Vẫn là hình Triển Chiêu, tất cả những bức tranh cất giữ trong hòm đều là vẽ Triển Chiêu, lúc y uống trà, lúc y đứng sau lưng Bao Đại Nhân trên công đường, lúc y đang so kiếm, lúc y cưỡi ngựa … đủ loại tư thế, đủ loại thần thái. Bạch Ngọc Đường càng lật xem càng chấn động, hắn cư nhiên vẽ Triển Chiêu nhiều đến thế, hắn rốt cuộc xem y là gì? Cho dù là hồng nhan tri kỷ hắn thích nhất, hắn cùng lắm chỉ vẻ chân dung mà thôi, nào có chuyện vẽ hết bức này đến bức khác như ma nhập thế này.

Cuối cùng, đến bức tranh đặt dưới đáy hòm. Bức này lớn hơn hẳn những bức khác, chắc chắn là bức quan trọng nhất. Bạch Ngọc Đường hít sâu một hơi kiềm chế cơn hồi hộp ở đâu dâng lên, cẩn thận mở bức tranh ra. Vừa nhìn thấy nội dung tranh, hắn đã suýt buông tay đánh rơi nó.

Trong tranh vẫn là Triển Chiêu, nhưng trang phục trên người y không phải bộ võ phục hay quan bào thường thấy mà là một bộ hỷ phục. Y nằm trên giường, tóc dài thả loạn trên gối, đầu hơi ngửa ra, cái cằm thon giơ cao để lộ chiếc cổ gân guốc đặc trưng của người luyện võ. Y phục trên người y cũng không chỉnh chu, ngực áo mở ra, xương quai xanh thanh mảnh, lồng ngực săn chắc, phần bụng thon gầy cùng để lộ trong không khí, dải đai lưng thì bị tùy ý ném bên cạnh. Ngoài cửa sổ dường như trăng đang tròn, chiếu lên làn da y, phản xạ một màu trầm lặng, khiến nó trong suốt như bạch ngọc. Một tay y che mắt, một tay nắm sàng đan, như đang cố kìm nén điều gì đó. Bạch Ngọc Đường nhìn một cảnh này thân thể liền nhóm lửa nóng lên, cổ họng không tự chủ lên xuống liên tục. Hắn nhìn vào người trong tranh như bị thôi miên, không sao dứt ra được. Hắn muốn hôn lên bờ ngực kia, muốn hôn lên đôi môi kia, muốn keo tay y xuống để nhìn vào mắt y, hắn muốn … Bạch Ngọc Đường giật mình khỏi cơn mê muội, hoảng sợ với ý nghĩ của chính mình. Hắn … cư nhiên có ý muốn này với Triển Chiêu. Bức tranh này liệu Triển Chiêu có từng nhìn thấy? Y có biết tâm tư của hắn không?

Run rẩy đặt bức tranh xuống, ngẩn ngơ hồi lâu hắn mới tiếp tục lật xem đồ vật, nhưng lần này tốc độ chậm hẳn. Thư tịch trong hòm đều là một ít phân tích võ công các phái và một số nhân vật nổi danh trên giang hồ, một nửa là chữ hắn viết, một nửa… hẳn là chữ của Triển Chiêu, hai nét chữ cùng xuất hiện xen lẫn trong sách, có khi ý kiến trái chiều lại bị gạch sửa lung tung. Bạch Ngọc Đường nhìn trang sách, tưởng tượng cảnh cùng Triển Chiêu vừa bàn luận vừa viết vào đây, đột nhiên thấy khao khát không chịu được. Sao hắn lại quên mất, sao hắn có thể quên những thứ tốt đẹp như vậy? Sau này, liệu có còn … Bạch Ngọc Đường nghĩ đến thái độ không xa không gần của Triển Chiêu từ khi mình tỉnh lại, lửa giận bừng bừng dâng lên. Y đây là ý gì? Hắn vừa quên mất thì y cũng vứt bỏ? Y xem hắn là gì? Xem bốn năm nay giữa họ là gì? Bạch Ngọc Đường không biết Triển Chiêu có hiểu tâm tư hắn không, có chấp nhận không, nhưng không thể chối cãi quan hệ giữa hai người vốn không hề lạnh nhạt như y thể hiện. Y vì sao phải giả vờ? Vì sao gạt hắn?

Bạch Ngọc Đường không suy nghĩ nhiều lắm, cơn tức giận làm hắn không nghĩ được gì khác, chỉ muốn lập tức tìm đến Triển Chiêu hỏi cho ra lẽ. Tốn một lúc hắn mới kìm được xung động trong lòng xuống, chậm rãi sắp xếp lại mọi thứ hắn đã lục tung lên nãy giờ. Nhìn hai bộ hỷ phục, hắn mới nhận ra Triển Chiêu trong tranh chính là mặc một trong hai bộ y phục này. Y có từng mặc thật không? Bạch Ngọc Đường vừa nghĩ đã nhịn không được nhớ đến bức tranh kia, bất giác lại thở gấp một hồi. Đợi cho cơn xúc động qua rồi, hắn một mình cười khổ. Trước đây gặp qua vô số mỹ nhân, có không ít là nữ tử chốn phong trần ăn mặc hết sức gợi cảm hắn cũng không thấy có bao nhiêu đặc biệt, không ngờ Bạch Ngũ Gia hắn lại vì một nam nhân mà mê muội đến thế.

Thở dài bỏ hộp y phục trở vào tủ, hắn lại tiếp tục lục xem mấy cái rương cuối cùng kê ở đầu giường. Trong rương có một bộ sàng đan và chăn gối sạch sẽ, tất cả đều có màu đỏ rực, nhìn rất giống đồ dùng cho tân phòng. Bạch Ngọc Đường nhìn chúng trong lòng hồ nghi. Hắn cho dù si mê Triển Chiêu hơn nữa cũng không điên rồ đến mức tự mình chuẩn bị tân phòng rồi không dùng đến. Liệu có khả năng những thứ này đã từng được dùng qua, hai bộ y phục kia hắn và Triển Chiêu từng cùng nhau mặc, và cảnh tượng trong bức tranh có khi nào là thật? Bạch Ngọc Đường càng nghĩ càng kích động, lại một lần nữa gấp rút lục tung đồ bên trong rương, nếu chuyện đó từng xảy ra tại đây thì hẳn phải có dấu vết rõ ràng hơn thế này.

Quả nhiên, sau một hồi lục lọi, hắn tìm thấy một chiếc hộp bên trong cất một đôi ly rượu giao bôi cùng một cặp nến đỏ Quan trọng là, còn có mấy bình hương cao, có một bình đã dùng hết, một bình còn non nửa. Bạch Ngọc Đường nhìn chúng cổ họng lên xuống không ngừng. Mặc dù hắn đối với chuyện nam nam tình sự không rõ ràng lắm, nhưng thứ này dùng thế nào hắn vẫn biết. Đã dùng nhiều như vậy, hoặc là nói hắn và Triển Chiêu làm chuyện đó ở đây rất thường xuyên, hoặc là mỗi lần đều dùng không ít. Cho dù là khả năng nào cũng được, Bạch Ngọc Đường không nghĩ nhiều, trong đầu hắn lúc này toàn là hình ảnh trong bức tranh nhét dưới đáy hòm kia, tưởng tượng cảm giác khi bản thân nhìn thấy cảnh thật, hắn bắt đầu phân vân có nên mang bức tranh về phòng tiếp tục ngắm không.

Nghĩ nghĩ cuối cũng vẫn là quyết định không nên, lỡ có ai khác nhìn thấy thì phiền phức to. Bạch Ngọc Đường đem mấy thứ tìm được cất về chỗ cũ, ngồi trên giường đá ngẩn người nhìn cảnh biển ngoài cửa sổ, mãi cho đến khi mặt trời khuất hẳn mới chậm chạp trở về.

Mấy ngày sau đó, tình trạng ngẩn người của Bạch Ngọc Đường ngày càng nghiêm trọng, đến mức Tương Bình phải nhờ đại tẩu đến kiểm tra cho hắn. Bạch Ngọc Đường đối với phản ứng của huynh tẩu mặc kệ không để ý, hắn còn đang bận suy nghĩ. Có lẽ cả đời Bạch Ngọc Đường chưa từng suy nghĩ nhiều như vậy. Hắn nghĩ về Triển Chiêu, con người nghiêm chỉnh ôn hòa đó có thật là tình nhân của hắn? Y có thật đã từng mặc hỷ bào cùng hắn hoan ái? Triển Chiêu trong ấn tượng của hắn luôn cho người ta cảm giác đỉnh thiên lập địa như vậy, khiến hắn có mấy phần không chắc chắn lắm. Còn có, thái độ của y sau khi hắn mất trí nhớ là ý gì? Có phải muốn cắt đứt rồi không? Hắn nên làm thế nào bắt y trở lại? Mỗi lần nghĩ đến y hắn đều không nhịn được nhớ nhung, bắt đầu lo lắng y đang làm gì, có nhớ đến hắn không?

Không biết là lần thứ mấy trong một ngày, Bạch Ngọc Đường thở dài trở mình, tiếp tục nhìn căn phòng của mình rồi ngẩn người. Bởi vì phát hiện bí mật động trời kia, hắn gần đây rất chú ý những thay đổi quanh mình trong bốn năm qua, đúng là phát hiện không ít thứ liên quan đến Triển Chiêu. Ví như, căn phòng của hắn trước đây đồ trang trí đều lấy màu trắng làm chủ đạo, nhưng hiện tại sắc lam đã chiếm hơn phân nửa. Lại như, hắn trước đây chưa từng nghĩ đến học nấu ăn, nhưng hôm trước hắn phát hiện trong thư phòng mình mấy quyển sách ẩm thực, toàn là những thứ bồi bổ cho người bị thương, trong đó ghi chú rõ ràng cái nào Miêu Nhi thích, cái nào không. Ừ, hắn hay gọi Triển Chiêu là Miêu Nhi, hắn đã hỏi tứ ca rồi. Nói tới mèo, hắn đúng là sưu tầm không ít thứ có hình mèo, từ trang sức như ngọc bội, kiếm tuệ đến đồ dùng bình thường như chặn giấy, nghiêng mực, miễn có hình mèo hắn đều mua về để trong nhà, khắp nơi đều thấy, không cần nói hắn cũng biết mình cuồng mèo đến cỡ nào.

“Mèoooooo” – Bạch Ngọc Đường lẩm bẩm một tiếng, lại tiếp tục đổi tư thế ngẩn người.

“Ta nói ngũ đệ, đệ cứ như vậy thật sự không có việc gì chứ? Hay là nhớ Triển Chiêu rồi?” – Tương Bình không biết từ lúc nào xuất hiện cạnh cửa sổ Bạch Ngọc Đường đang ngồi, nói một câu khiến hắn giật nảy người.

“Huynh muốn hù chết đệ sao?” – Bạch Ngọc Đường trừng mắt oán giận.

“Đệ không tập trung còn trách huynh?” – Tương Bình một bên đối phó hắn một bên âm thầm nghĩ quả nhiên, ngũ đệ ngay cả phản bác cũng không thèm, sợ là thật đang nhớ người ta rồi. Cũng không biết là nên vui hay nên buồn, hay có nên khuyên nhũ vài câu không. Nhưng Bạch Ngọc Đường lần này suýt nữa bỏ mạng khiến cả nhà một phen kinh hồn táng đảm, cho nên Tương Bình nghĩ chỉ cần hắn vui vẻ, muốn làm cái gì thì cứ làm, người làm tứ ca như mình chỉ cần chúc phúc cho nó là được.

Bạch Ngọc Đường đợi mãi không thấy Tương Bình nói gì, khó hiểu hỏi – “Huynh đến chỉ để hù dọa đệ một cái thôi sao?”

“Đương nhiên là không rồi” – Tương Bình hồi thần cười cười – “Ta đến báo cho đệ biết, vừa rồi đại tẩu nhận được thư của Công Tôn tiên sinh có nhắc đến đệ, bảo đệ nếu đã khỏi hẳn thì đến Giang Tân thành một chuyến, có một bang phái nhỏ vừa xuất hiện ở đó gây rối loạn trị an, Công Tôn tiên sinh đã gửi thư cho Triển Chiêu trước đó nhưng ngài ấy không an tâm, nhờ đệ đến hỗ trợ y.”

“Thư ở chỗ đại tẩu?” – Bạch Ngọc Đường nghe xong trong lòng như muốn nở hoa, vội vàng chồm dậy hỏi lại.

Tương Bình ngán ngẩm lắc đầu – “Thư đó là Công Tôn tiên sinh viết cho đại tẩu để bàn về y lý, chỉ có cuối thư mới nhắc đến đệ, đương nhiên thư đang ở chỗ đại tẩu. Ta nói ngũ đệ, đệ hí hửng như vậy làm gì? Đây là gọi đệ đi làm việc đấy”.

“Huynh kệ đệ đi” – Bạch Ngọc Đường nói một tiếng, chưa nói xong đã đứng dậy nhảy ra khỏi cửa sổ muốn chạy đi tìm Mẫn Tú Tú.

“Đệ gấp cái gì.” – Tương Bình vội kéo hắn lại – “Nghe huynh nói xong đã”.

Bạch Ngọc Đường đánh phải miễn cưỡng đứng lại, quay đầu nhìn Tương Bình chờ y nói.

Tương Bình thở dài một hơi mới vỗ vai Bạch Ngọc Đường nói – “Đệ nghe huynh nói, ý của đại ca và đại tẩu là muốn đệ từ quan. Đệ cũng biết rồi, trải qua chuyện Trùng Tiêu Lâu lần này, bọn họ thật sự lo lắng cho đệ”.

Bạch Ngọc Đường trầm mặc một chút, gật đầu – “Đệ biết rồi, đệ sẽ nói chuyện với đại ca”.

Tương Bình biết hắn sẽ làm gì, gật đầu để hắn đi. Bạch Ngọc Đường chạy thẳng đến chỗ Lô Phương và Mẫn Tú Tú, vừa vào sân đã thấy đại tẩu nhà mình đang nằm trên ghế lắc lư đọc thư, Lô Phương thì luyện đao bên cạnh. Thấy Bạch Ngọc Đường đến, hai người ăn ý đưa mắt nhìn nhau nhưng không nói gì.

“Đại tẩu, Công Tôn tiên sinh gửi thư đến có nhắc đến đệ đúng không?” – Bạch Ngọc Đường xem như không nhìn thấy cử chỉ giữa hai người, hỏi Mẫn Tú Tú.

Phu thê Lô Phương lại liếc nhìn nhau, Lô Phương ngần ngừ – “Ngũ đệ, khoan nói chuyện đó, huynh có chuyện này muốn bàn với đệ”.

“Được, đại ca huynh nói đi.”

Bạch Ngọc Đường một bộ biết trước khiến Lô Phương hơi khó mở lời, nhưng hắn vẫn nói – “Đệ ở Khai Phong Phủ cũng đã bốn năm, nương và các huynh ở nhà mỗi ngày đều lo lắng đệ gặp chuyện, nhất là mỗi lần đệ về đảo để dưỡng thương, đệ có biết nương đã trộm khóc bao nhiêu lần không? Lần này đệ suýt chút nữa đã bỏ mạng, trí nhớ cũng mất rồi, cũng không có gì phải lưu luyến, hay là đệ cứ từ quan đi, trở về yên ổn sống cùng cả nhà, mà đệ cũng đã đến tuổi phải thành gia rồi, cứ như vậy mãi phải làm sao?”

Bạch Ngọc Đường im lặng nghe Lô Phương nói không ngắt ngang lần nào, cho đến khi đại ca đã ngừng nói hắn cũng không lên tiếng, chỉ trầm mặc cúi đầu không biết đang nghĩ gì, một lúc sau hắn mới chậm rãi cất tiếng – “Đại ca, đại tẩu, hai người biết không, đệ yêu Triển Chiêu”.

 

………………………….

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s