[Hồng Nương] Chương 15

“Không phải hai huynh bảo ta tiếp cận bọn họ sao?” – Vân Chi vô tội đáp.

“Nhưng mà …” – Triển Chiêu hơi nhăn mày – “Đêm qua muội vừa đuổi người ta đi xong, sáng nay đã chạy đến tìm, có thể sẽ khiến họ nghi ngờ”.

“Hắc” – Vân Chi bật cười – “Không sao đâu, ta với họ cũng không phải người ngoài, không cần để ý nhiều như vậy, bọn họ tuyệt không nghi ngờ ta đâu”.

“Ba tộc Lạc Long, Kim Quy và Bạch Hồ vô cùng thân thiết, giống như ngươi và Bao Đại Nhân cùng Công Tôn tiên sinh vậy, không cần để ý nhiều lắm” – Bạch Ngọc Đường hiểu rõ nói.

Triển Chiêu nghe vậy cũng yên tâm, gật đầu nói – “Vậy được”.

Sau đó, Vân Chi theo hướng dẫn của Triển Chiêu đến dịch quán tìm ba người Lạc Tiến, Triển Chiêu thì cùng Bạch Ngọc Đường ra ngoài điều tra một lượt những người đang mang vu vật Linh Hóa.

Mùa hè, mới sáng sớm nhưng ánh nắng đã muốn chói chang, hai người nương theo bóng râm của những dãy nhà, song song dạo bước.

“Hôm qua tại sao đột nhiên lại chạy đi?” – Bạch Ngọc Đường liếc nhìn sườn mặt Triển Chiêu nhỏ giọng hỏi.

“Ta nhìn thấy Trương Long” – Triển Chiêu bây giờ mới nhớ tới chuyện này, đáp xong thì bắt đầu nghiêng đầu suy nghĩ.

Bạch Ngọc Đường nghe vậy cũng nhíu mày, nhớ lại chuyện trước đây, một lúc mới lại mở miệng không đầu không đuối nói một câu – “Hắn quả nhiên có liên quan đến chuyện này”.

“Hử, ngươi biết chuyện gì sao?” – Triển Chiêu không hiểu gì hỏi lại.

Bạch Ngọc Đường cười cười – “Chuyện Viên đại sư tìm truyền nhân năm đó ta cũng có đến tham gia, vốn không có hứng thú nhưng sư phụ ra lệnh ta cũng chỉ đành chạy đi một chuyến. Ân, tiếc là lúc đó ngươi không đến”.

“Lúc ấy ta còn đang dưỡng thương trong Khai Phong Phủ, gần hai tháng không có ra ngoài. Vậy … kết quả thế nào?” – Triển Chiêu mỉm cười hơi nghiêng đầu liếc qua bóng trắng bên cạnh.

“Còn có thể thế nào” – Bạch Ngọc Đường lắc đầu – “Lưu gia bảo chết mất ba người, nhị tiểu thư Lưu Thủy Vi của bọn họ bị phế võ công biến thành ngốc tử, thiếu chủ Lạc Hà trại mất tích, Viên đại sư cũng biến mất, lần đó đúng là nháo một trận lớn. Lưu gia bảo và Lạc Hà trại nói là do Huyết Đao Môn làm nhưng lại không có chứng cứ, cuối cùng cũng không giải quyết được gì”.

“Nga” – Triển Chiêu nghe xong thì bừng tỉnh – “Là chuyện này sao, lúc ta đến Lạc Vân Sơn Trang tham dự đại hội tân tú có nghe sư thúc nhắc đến, dặn ta hành sự cẩn thận, tránh xa người của Huyết Đao Môn, ta lúc đó không để ý nên không nhớ”. (Miêu Nhi, ngươi cũng quá là tự tin đi (←_←)

Bạch Ngọc Đường gật đầu – “Đúng vậy, nhiều người cho rằng Huyết Đao Môn đang nhắm vào lớp thiếu niên của võ lâm cho nên chúng ta lúc đó đều được dặn dò như vậy, nhưng mà sau đó cũng không xảy ra chuyện gì tương tự nữa, chẳng mấy chốc chuyện này lại rơi vào quên lãng”.

“Trương Long có liên quan đến chuyện lần này sao? Thảo nào, bí kiếp Lãng Kiếm sau này là do Hổ Tử luyện, chắc là Trương Long cho nó” – Triển Chiêu sờ cằm nói.

“Trương Long bây giờ vẫn là người của Huyết Đao Môn, có lẽ hắn biết chút manh mối” – Bạch Ngọc Đường trầm ngâm nói.

Triển Chiêu cười khổ – “Ngươi nghĩ hắn chịu nói cho chúng ta sao?”

Bạch Ngọc Đường cười cười – “Trương Long không phải người sẽ ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh của tổ chức, nếu không có chất độc khống chế …” –

“À” – Triển Chiêu hiểu ra à một tiếng, cái này không phải quá dễ sao? Công Tôn Sách biết cách giải độc, có lẽ Vân Chi cũng biết, vấn đề là làm sao tìm được Trương Long. Y một bên đều đều bước đi, một bên cố gắng nghĩ xem Trương Long sẽ trốn ở đâu.

“Thế nào?” – Bạch Ngọc Đường đợi một lúc mới cất tiếng hỏi. Mặc dù hắn thường xuyên ở Khai Phong Phủ nhưng đối với tứ đại giáo úy không quá thân thiết như Triển Chiêu, chỉ có y mới đoán được hành động của bọn họ.

Triển Chiêu híp mắt đáp – “Ta nghĩ được vài chỗ, kiểm tra hết một lượt xem sao”.

“Vậy chúng ta có cần tách ra mỗi người một việc không?”

“Không” – Triển Chiêu trả lời rất dứt khoát, y bây giờ nửa khắc cũng không muốn rời khỏi Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường hiểu rõ cười cười, đề nghị – “Vậy thì chúng ta xem qua một vòng những nơi hoặc người có vu vật Linh Hóa trước, sau đó ta cho người của Hãm Không Đảo đến điều tra thông tin, còn chúng ta tập trung đi tìm Trương Long. Thế nào?”

“Được, ta sẽ cho người của Khai Phong Phủ hỗ trợ” – Triển Chiêu tủm tỉm cười gật đầu.

Hai nngười không nói nữa, vẫn song song bước trên đường, không nhanh không chậm tiến tới trước.  – “Lối này” – Triển Chiêu cầm máy quét trên tay dẫn đường, thỉnh thoảng lên tiếng nhắc nhở. Bọn họ tách khỏi đường chính,  rẽ vào một con hẻm vắng vẻ, hai bên đường đều là tường vây của nhà cửa. Bạch Ngọc Đường thấy vậy hơi mỉm cười, đưa tay nắm lắm tay Triển Chiêu. Triển Chiêu giật mình liếc hắn một cái, nhưng cũng không rút tay lại, con chuột bạch nào đó được thế lại càng đắc ý, nét cười trên mặt cũng sâu thêm mấy phần.

“Đại hội tân tú lần này ngươi có dự định tham gia nữa không?” – đi một lúc, Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi Triển Chiêu.

“Đương nhiên đi, ta là đệ tử Thiếu Lâm, ngươi là đệ tử Thiên Sơn, nếu không đi làm sao ăn nói với sư môn” – Triển Chiêu nhướng mày nói.

Nét mặt Bạch Ngọc Đường có vẻ thả lỏng một chút, hắn nói – “Ta không quan tâm trong môn nói gì, chỉ là chúng ta nên đi một chuyến. Đến đó đều là những người cùng trang lứa, ta dự định tìm vài người thuận mắt bồi dưỡng làm thuộc hạ”.

Triển Chiêu bị hắn làm cho cực kỳ ngạc nhiên, khó tin nhìn lại hắn.

“Làm sao?” – Bạch Ngọc Đường khẽ cười, véo má y một cái.

“Bạch Ngũ Gia cũng có lúc muốn bồi dưỡng thuộc hạ. Có phải mặt trời hôm nay mọc đằng tây không?” – Triển Chiêu bĩu môi nói, Bạch Ngọc Đường là người tùy ý lại vô trách nhiệm cỡ nào, để người ta đến hầu hạ hắn, hắn còn chê người ta phiền, cũng chỉ có Bạch Hưng là chịu nổi hắn.

Bạch Ngọc Đường bị Triển Chiêu khinh bỉ cũng không buồn bực, bàn tay đang nắm tay y vô thức siết lại, hắn nói như thì thầm – “Ta xin lỗi, Miêu Nhi, năm xưa thiếu niên khinh cuồng không hiểu chuyện, để người thân phải lo lắng, để ngươi vì ta mà chịu uất ức, đến lúc cuối cùng hiểu ra tất cả thì đã quá muộn. Bạch Ngọc Đường hiện tại trưởng thành rồi, ta nhất định xử lý mọi chuyện thật tốt”.

Triển Chiêu ngẩn ra, y chưa từng nghĩ đến Bạch Ngọc Đường cũng sẽ có lúc nói ra những lời như vậy.

Bạch Ngọc Đường dừng bước, quay qua đối diện với Triển Chiêu, dịu dàng nhìn vào mắt y – “Trải qua một lần sinh tử, những thứ cần hiểu đều đã hiểu cả rồi, ngươi cũng vậy mà ta cũng vậy. Ta từng nghĩ một đời mình không có gì phải tiếc nuối, nhưng ở giây phút trút hơi thở cuối cùng, trong lòng vẫn là có vô số tiếc nuối cùng ân hận. Nếu đã quay lại một lần nữa, ta muốn sửa chữa tất cả. Mặc dù biết rõ vẫn không tránh khỏi có những tiếc nuối, nhưng chúng ta vẫn phải nỗ lực. Đúng không?”

“Ừ” – Triển Chiêu mỉm cười, đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt bên má mình, nhẹ nhàng áp má vào.

………

….

“Khụ” – Một tiếng ho khan cách đó không xa đánh gãy khoảnh khắc ngọt ngào, quan trọng là nó làm thần kinh của hai đại hiệp thân kinh bách chiến phải một trận hốt hoảng, cư nhiên có người đến gần như vậy mà hai người không phát hiện ra.

Một tiếng rồng ngâm, hai thanh bảo kiềm đồng thời rời vỏ, một phải một trái chỉa thẳng vào người vừa phát ra âm thanh.

Trương Long theo bản năng lùi lại hai bước, chủy thủ cũng sẵn sàng trên tay chuẩn bị tự vệ. Thế nhưng, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thấy được dung mạo người đối diện liền ngạc nhiên nhìn nhau, thu kiếm về.

Trương Long ở đối diện bị phản ứng của hai người làm cho kinh ngạc vô cùng. Bất cứ ai, khi nhìn thấy sát thủ Huyết Đao Môn thì việc đầu tiên chính là phòng bị mới đúng, hắn không tin hai người này không nhận ra thân phận của mình.

Triển Chiêu đăm chiêu nhìn Trương Long một lượt, hắn trông giống hệt lần đầu tiên hai người gặp nhau, vừa gầy vừa xanh xao, khí tức lạnh băng như cái xác không hồn. Y hạ mi mắt, tra kiếm vào vỏ đồng thời đạm đạm cất lời – “Ngươi tìm chúng ta có việc gì?”

Bạch Ngọc Đường cũng đã tra kiếm vào vỏ, Trương Long nhìn bọn họ như vậy cũng không biết làm gì hơn là cất vũ khí vào, lãnh đạm nói – “Đi theo ta”. Hắn nói xong thì quay lưng đi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ở phía sau không nói hai lời lập tức bước theo.

Ba người đi một đoạn đường không thể nói là ngắn, vòng vèo trong những con hẻm sâu hút của kinh đô, nơi mà cho dù là nha sai Khai Phong Phủ hay quân hoàng thành cũng không tuần tra tới. Cuối cùng dừng lại ở gần một tòa nhà xập xệ có biển hiệu viết hai chữ Đọa Trần. Triển Chiêu nhìn chỗ này thì khẽ nhếch môi, đây là một trong những địa điểm mà y dự định đến tìm Trương Long, một quán trọ dành cho những người trong hắc bang hoặc những kẻ ngoài vòng pháp luật. Trước đây, thỉnh thoảng vì tra án Triển Chiêu sẽ hóa trang che giấu thân phận đến đây. Chẳng qua, y sẽ không ra tay bắt người ở đây, có một địa điểm cho tội phạm tụ tập thì khi muốn tìm người vẫn dễ hơn là không có.

“Đợi ở đây” – Trương Long chọn một góc khuất để Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đứng chờ rồi một mình vào bên trong.

Đợi hắn đi rồi, Bạch Ngọc Đường mới lên tiếng – “Hắn muốn làm gì?”

Triển Chiêu khoanh tay ôm kiếm, nghiêng đầu nói – “Có lẽ … có cái gì muốn giao cho chúng ta nhưng hắn mang theo không tiện, cho nên dẫn chúng ta đến đây để giao”.

“À” – Bạch Ngọc Đường gật gù.

“Có lẽ là một người” – Triển Chiêu bồi thêm. Bạch Ngọc Đường sắc mặt quái dị nhìn Triển Chiêu một cái nhưng cũng không nói gì, để ở quan trọ thì đương nhiên là người rồi, không khó để đoán.

Quả nhiên, chốc lát sau Trương Long trở lại, sau lưng dắt theo một cô nương đang bị thương.

“Có chuyện gì thì nói với họ, ta cũng chỉ giúp được đến vậy thôi” – Trương Long lạnh lùng nói với cô gái.

Cô gái đang lo lắng không yên, thấy Trương Long giao mình cho người xa lạ lại càng sợ hãi hơn, dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn. Thế nhưng Trương Long vẫn không để tâm đến, gật đầu với Triển Chiêu một cái rồi quay lưng định đi.

“Đợi một chút” – Triển Chiêu cất tiếng gọi hắn lại.

Trương Long dừng bước, khó hiểu quay lại.

“Ngươi có muốn giải Mạn Tử không?” – Triển Chiêu mỉm cười nói.

Đồng tử của Trương Long rõ ràng co rụt lại một chút, nắm đấm siết lại, khí tức có hơi hỗn loạn, nhưng hắn rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Triển Chiêu – “Ngươi muốn gì?”

Triển Chiêu cười cười – “Nếu muốn cứ đến Khai Phong Phủ một chuyến, đảm bảo người sẽ không thất vọng”.

Trương Long nhíu mày – “Ngươi rốt cuộc có mục đích gì?”

Triển Chiêu vẫn giữ vẻ tươi cười, trong ánh mắt còn có chút bất đắc dĩ cùng vui đùa, không trả lời hắn mà nói chuyện khác – “Người cứ giao cho ta, nếu cần giúp đỡ cứ đến tìm, chúng ta nhất định sẽ giúp. Cô nương, có thể đi được không?” – Câu sau là nói với cô gái, đồng thời y tiến tới định dìu cô ta.

“Cứ thế đưa về có phải quá lộ liễu không? Cô ta hẳn là không nên xuất hiện đi” – Bạch Ngọc Đường lạnh mắt liếc cô gái một cái, một tay ngăn Triển Chiêu lại.

“Cô ta không thể xuất hiện được” – Trương Long nhắc nhở.

“Vậy phải làm sao?” – Triển Chiêu bất đắc dĩ.

“Đợi một lúc ta gọi người của Hãm Không Đảo mang kiệu đến” – Bạch Ngọc Đường đề nghị.

Triển Chiêu không có cách nào khác ngoài gật đầu đồng ý. Bạch Ngọc Đường chạy đi tìm người, còn lại Triển Chiêu đứng với cô gái và Trương Long .

“Tại hạ là Triển Chiêu, hiện tại làm hộ vệ cho phủ doãn Khai Phong Bao Đại Nhân, xin hỏi cô nương cao danh quý tánh?” – Triển Chiêu lúc này mới nhã nhặn chào hỏi với cô gái.

“Người là Triển Chiêu?” – Cô gái rất ngạc nhiên nhìn Triển Chiêu từ trên xuống dưới một vòng.

“Tại hạ đích thực tên gọi Triển Chiêu” – Triển Chiêu có hơi bất đắc dĩ nhưng vẫn ôn hòa trả lời.

“Bao Đại Nhân có phải là vị được gọi là Bao Thanh Thiên không?” – Cô gái lại hỏi, có vẻ rất kích động.

“Chính là ngài ấy” – Triển Chiêu khẽ cười, rất tự hào gật đầu.

“Vậy, ngươi có thể giúp ta cứu đại tỷ và nhị tỷ không? Cầu xin ngươi” – Cô gái nghe xong lại càng kích động, vừa nói vừa định quỳ xuống cầu xin.

Triển Chiêu vội đỡ người dậy – “Cô nương không cần như thế, có việc gì cứ nói, ta giúp được nhất định sẽ giúp”.

Đợi lúc Triển Chiêu trấn an được cô gái, quay lại mới phát hiện Trương Long đã bỏ đi mất, y lắc đầu bất đắc dĩ rồi quay lại cẩn thận hỏi chuyện cô gái.

“Ta tên là Mạn Bích, vốn cùng với hai tỷ tỷ thân sinh dựa vào chút công phu lăn lộn giang hồ, chẳng qua chỉ là tiểu thâu, cũng chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý” – Mạn Bích vừa khóc vừa kể, Triển Chiêu nghe tên cô cũng thoáng hiểu vấn đề nhưng vẫn không lên tiếng, chờ Mạn Bích kể hết.

“Cách đây chừng một tháng, chúng ta nhận được thư của bằng hữu tên là Cổ Thi Thi nói ở Lạc Dương có một vụ lớn muốn mời chúng ta đến hỗ trợ. Người bằng hữu này với chúng ta rất thân thiết, cho nên chúng ta không chút nghi ngờ liền theo lời đến đó. Nào ngờ, đến nơi thì không gặp được nàng, ngược lại bị người ta giăng bẫy đuổi bắt. Ta là nhờ … người vừa rồi … cố ý tha cho mới thoát thân”.

“Người vừa rồi cũng nằm trong số người đuổi bắt tỷ muội cô nương?” – Triển Chiêu hỏi.

“Phải, nhưng hắn phát hiện được ta không những không bắt lại mà còn giúp ta đánh lạc hướng người đi cùng, hắn rất tốt. Ta …” – Mạn Bích vội giải thích.

“Tại hạ hiểu, cô nương đừng lo lắng” – Triển Chiêu cười cười trấn an, y chỉ là muốn biết có đúng là do Huyết Đao Môn đứng phía sau hay không thôi.

Mạn Bích lúc này mới yên tâm kể tiếp – “Sau đó ta đến tìm một bằng hữu khác nhờ giúp đỡ, nhờ vậy tra được tin tức Cổ Thi Thi xuất hiện gần Biện Lương. Ta và bằng hữu theo đến, tìm được cách xâm nhập vào hàng ổ của chúng. Ta còn tìm được đại tỷ và nhị tỷ. Thế nhưng … thế nhưng … bọn họ hoàn toàn không nhận ra ta, còn muốn bắt ta lại. Nhờ vị bằng hữu kia liều mình chống đỡ, sau đó vị vừa rồi cứu giúp ta mới thoát thân, không biết vị bằng hữu của ta như thế nào rồi.” – Mạn Bích nói đến đây lại bật khóc nức nở.

“Cô nương xin hãy bình tĩnh” – Triển Chiêu ôn tồn an ủi, lấy khăn tay ra cho Mạn Bích lau nước mắt, đợi cho cô ta khóc xong thì Bạch Ngọc Đường cũng đã trở lại.

Từ đàng xa đã nhìn thấy Mạn Bích gần như dựa cả vào người Triển Chiêu, Bạch Ngũ Gia vô cùng bực bội bước nhanh tới, lạnh giọng hỏi – “Chuyện gì thế này?”

Mạn Bích bị hắn dọa sợ vô thức lui về sau mấy bước tách khỏi Triển Chiêu, không dám phát ra âm thanh nào nữa. Triển Chiêu buồn cười ngước mắt nhìn trời, con chuột này cũng quá ghen tuông đi.

“Lên kiệu đi, tới nơi rồi nói” – Bạch Ngọc Đường nói một tiếng, ra hiệu cho mấy người theo sau dìu Mạn Bích lên kiệu, dặn bọn họ đưa nàng về Khai Phong Phủ, còn mình kéo Triển Chiêu đi đường khác. Triển Chiêu trên đường đem chuyện vừa nghe thuật lại cho Bạch Ngọc Đường.

“Nói như vậy bọn họ là bị khống chế” – Bạch Ngọc Đường trầm ngâm đánh giá.

Triển Chiêu gật đầu, lo lắng nói – “Chỉ sợ người gặp bất trắc không chỉ có tỷ muội Mạn gia, lần trước Mã Hán nói bên Cái Bang phát hiện có rất nhiều đạo tặc xuất hiện ở Khai Phong, không biết có bao nhiêu người là bị khống chế”.

“Làm cách nào có thể khống chế nhiều người như vậy?” – Bạch Ngọc Đường nhíu mày.

Triển Chiêu thở dài lắc đầu – “Mong là còn có thể cứu được”.

Chẳng mấy chốc cả hai đã về đến Khai Phong Phủ, vừa vào của đã thấy Vương Triều đứng đợi.

“Triển đại nhân, Bạch thiếu hiệp hai người đã về rồi” – Vương Triều có phần gấp gáp chào hỏi.

“Vương đại ca, có chuyện gì sao?” – Triển Chiêu thấy hắn lo lắng như vậy trong lòng cũng không yên.

“Lúc nãy Vân Chi ra ngoài trở về dẫn theo ba người lạ mặt nói là sứ giả Đại Việt đến bái phỏng Bao Đại Nhân, bọn họ vừa vào cửa thì Bàng tướng quân dẫn theo hai người khác tới, ta đứng nhìn cách họ nói chuyện có vẻ căng thẳng, hai ngươi về thì mau vào xem thế nào đi” – Vương Triều vội thuật lại.

Triển Chiêu nhìn qua Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy hắn nhếch môi cười có vẻ thả lỏng, trái tim đang đập thình thịch cũng yên tĩnh lại.

“Đi, chúng ta đi xem bọn họ đến làm gì” – Bạch Ngọc Đường rất tự nhiên nắm tay Triển Chiêu, kéo y đi, Triển Chiêu chỉ kịp nhắc Vương Triều đi trông nom Mạn Bích rồi chạy theo.

Khi hai người vào đến đại sảnh, nhìn thấy chính là Vân Chi cùng nhóm vu sư, Bàng Thống cùng hai nam nhân khác chia nhau ngồi hai hàng ghế khách nhân, Bao Chuẩn cùng Công Tôn Sách ngồi ở chủ vị, tất cả đang nghiêm túc bàn bạc chuyện gì đó. Vân Chi nhìn thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liền đứng dậy bước ra đón.

“Thế nào rồi?” – Triển Chiêu nhỏ giọng hỏi.

Vân Chi lắc đầu – “Không có gì, họ đến cung cấp chút manh mối, chuyện mất cổ vật ở Đại Việt cũng có xảy ra, đã mất hai món thần vật rồi, ba người kia được phái đến đây tìm kiếm. Còn các huynh? Có điều tra được gì không?”

“Có một chút, lát nữa nói” – Triển Chiêu đáp.

Vân Chi gật đầu rồi cùng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vào trong. Triển Chiêu không ngồi ghế mà chạy đến sau lưng Bao Chuẩn và Công Tôn Sách ngồi, Bạch Ngọc Đường nhìn quanh một cái rồi cũng chọn đứng cạnh y. Ba người Lạc Tiến thoáng đánh giá Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, còn ba người Bàng Thống thì lại chú ý nét mặt của họ, không khí trong phòng không đến mức giương cung bạt kiếm nhưng vẫn có chút vi diệu.

Bao Chuẩn ngay từ đầu đã nhận ra bên trong có vấn đề, nhưng giữ vị trí chủ nhà, hắn vẫn cẩn thận đóng vai trò dẫn dắt câu chuyện – “Như vậy, theo ý ngũ điện hạ chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

Kim Đinh Bình cười tủm tỉm trả lời – “Rất dễ, đó là ôm cây đợi thỏ. Hoàng đế đã đồng ý giao trả món cổ vật Đại Việt trong hoàng cung cho chúng ta, trước cứ dùng nó làm mồi câu dụ bọn chúng tự mình xuất hiện. Bất quá, chuyện này còn phải nhờ các vị ra tay hỗ trợ” – Hắn vừa nói vừa ý nhị liếc nhìn hai người cạnh Bàng Thống.

“Kim huynh xin an tâm, chúng ta sẽ tận lực” – Hai người kia nghiêm túc gật đầu.

Công Tôn Sách không an tâm nói – “Cổ vật quý giá, làm như vậy có phải quá nguy hiểm không?”

Kim Đinh Bình thở dài – “Cũng không còn cách nào, chúng ta mất cũng đã mất hai món, bây giờ quan trọng là phải tìm ra ai là kẻ đứng sau lưng mọi chuyện”.

“Vậy được, nếu các vị cần giúp đỡ việc gì xin cứ nói, Khai Phong Phủ nhất định tận lực” – Bao Chuẩn chắp tay nói với ba vị điện hạ của Đại Việt.

Kim Đinh Bình ha hả cười đáp – “Bao Đại Nhân khách khí, tiểu muội của chúng ta đã làm phiền các vị chăm sóc bấy lâu nay, chúng ta cũng không thể xem là người ngoài đi”.

Vân Chi nghe vậy thì bĩu môi nhưng không nói gì, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ngạc nhiên nhìn nhau nhưng cũng không tỏ vẻ gì ngoài ý muốn, còn ánh mắt Bàng Thống và hai người đi cùng nhìn nàng có phần đăm chiêu.

Bàn bạc những việc cần chú ý xong, cả hai nhóm khách nhân đều đứng dậy cáo từ. Lạc Tiến mở lời mời Vân Chi cùng đi ăn trưa nhưng bị nàng từ chối, lấy lý do là có việc muốn bàn với hai người Triển Chiêu. Lạc Tiến không vui nhưng cũng không nói gì, Chu Nhạc Loan bất mãn muốn lý luận với Vân Chi lại bị Kim Đinh Bình kéo đi mất.

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s