[Hồng Nương] Chương 17

Triển Chiêu nhanh chân bước tới đón nàng, hỏi – “Thế nào rồi?”

Vân Chi nhún vai – “Chẳng có gì cả, nàng ta nấp trong xe chở lương thực để đến đó, cơ bản không biết gì nhiều”.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, muốn nói nhưng ở đây có nhiều người không tiện bàn bạc, đành phải để chuyện đó qua một bên.

“Bát ca, đây là …?” – Tô Tinh Nhi cảnh giác nhìn Vân Chi dò hỏi.

Bạch Ngọc Đường lạnh lùng nói – “Đây là Trịnh Vân Chi, nghĩa muội của Triển Chiêu cũng là nghĩa muội của ta, là nàng cứu ta một mạng. Vân Chi, những người này là đồng môn của ta” – Câu sau là nói với Vân Chi, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn nhiều.

Tô Tinh Nhi nghe vậy tươi cười hướng Vân Chi khinh thân, dịu dàng nói – “Rất đa tạ Trịnh cô nương đã cứu bát ca của ta”.

Vân Chi kỳ quái nhìn Tô Tinh Nhi vài lần, dù nàng không thông hiểu tập tục của người Hán nhưng ít nhất cũng biết nếu là đồng môn thì người ta sẽ gọi là sư huynh chứ không gọi là ca, nghe cứ thế nào ấy. Nàng liếc mắt sang Bạch Ngọc Đường, thấy hắn đang chăm chú ngắm Triển Chiêu, mà người kia thì mặc kệ ánh mắt của hắn, cảm giác quái dị càng tăng thêm vài lần, bất quá cũng không biết vấn đề nằm ở đâu. Nàng lấy lại tinh thần nhàn nhạt nói – “Làm thầy thuốc cứu người là trách nhiệm hiển nhiên, không cần cám ơn”.

“Ta nghe nói bệnh của bát ca ngay cả dược vương Mẫn Tử Khiêm cũng không có cách, không ngờ Trịnh cô nương tuổi nhỏ như vậy đã trị được, chẳng phải nói y thuật của cô nương là đệ nhất thiên hạ sao?” – Tô Tinh Nhi che miệng hi hi cười nói.

Vân Chi đối với lời khen tặng này một chút cũng không có cảm giác, phun ra một chữ – “May mắn thôi” – rồi cất bước đến đứng cạnh Triển Chiêu, không hiểu sao nàng đối với thái độ của Tô Tinh Nhi rất chướng mắt.

Vân Chi không hiểu chuyện nên không để ý nhưng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường làm sao lại không nghe ra. Lời Tô Tinh Nhi khen tặng nghe có vẻ rất cao hứng, đằng sau lại mang theo mưu đồ chết người, lời này lỡ bị nói ra ngoài còn không phải hại Vân Chi sao? Triển Chiêu siết chặt bàn tay đang cầm kiếm, trong đầu nghĩ cách đề phòng Tô Tinh Nhi, cô nương này thủ đoạn có bao nhiêu đáng sợ y là người rõ hơn ai hết, Vân Chi ngây thơ như vậy căn bản không phải đối thủ.

Bạch Ngọc Đường lạnh mắt nhìn Tô Tinh Nhi, chậm rãi nói từng chữ – “Lời này nói với chúng ta thì được, tuyệt không được nói lung tung ra ngoài, nếu không đừng trách ta vô tình”.

Tô Tinh Nhi nghe ra ý tứ cảnh cáo của Bạch Ngọc Đường, trong lòng hoảng sợ nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khó hiểu hỏi – “Tại sao? Muội nói gì sai à?”

“Y thuật bát đại tinh thâm, mỗi người cũng chỉ có thể thông hiểu phần nào mà thôi, bệnh của Ngọc Đường vừa vặn là loại bệnh hiếm gặp người khác không biết mà Vân Chi lại biết cách trị, con bé làm sao so sánh được với cách vị tiền bối Dược Vương Cốc, Thánh Y Cốc đây, cô nương nói lung tung như vậy khác nào bất kính với các vị ấy” – Triển Chiêu không nhịn được tức giận nói.

Tô Tinh Nhi trong lòng thầm mắng xui xẻo, ngoài mặt giả vờ đáng thương giải thích – “như vậy sao? Là ta suy nghĩ không chu toàn, Trịnh cô nương đừng trách”.

Vân Chi nghe đến đây sao còn không hiểu dụng ý hiểm ác trong lời nói của Tô Tinh Nhi? Nàng có chút không giải nhìn sang Triển Chiêu. Hình như mình chưa có chọc gì vào cô ta mà? Nói hai câu cũng đắc tội người sao? Bạch Ngọc Đường buồn cười xoa đầu nàng an ủi, lời xin lỗi của Tô Tinh Nhi hắn căn bản không thèm nghe.

“Ngươi định khi nào thì đến chỗ Viên đại sư?” – Triển Chiêu cũng phớt lờ Tô Tinh Nhi, hỏi ý Bạch Ngọc Đường.

“Ta đi lúc nào cũng được, ngươi thấy sao?” – Bạch Ngọc Đường một câu đẩy quyền quyết định lại cho Triển Chiêu.

Khóe môi Triển Chiêu bất giác cong lên một chút, tên ngốc này cũng thực biết lấy lòng, bỏ qua cho ngươi vậy. Trong lòng thầm nghĩ sẵn tiện có lý do đến bái phỏng Viên đại sư nên hành động sớm tránh có chuyện phát sinh, Triển Chiêu liền đưa ra quyết định – “Vậy bây giờ đi, để ta nói với Bao đại ca và Công Tôn đại ca một tiếng, có lẽ đêm nay không về”.

“Muội đi nữa” – Vân Chi lập tức giơ tay đòi theo, Viên đại sư bị khống chế là chuyện chắc chắn, nàng sợ vu sư của Bách Việt Minh ở đó, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tùy tiện đi như vậy sẽ có nguy hiểm.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đương nhiên hiểu lợi hại bên trong, gật đầu đồng ý. Tô Tinh Nhi thấy Triển Chiêu và Vân Chi đều theo trong lòng khó chịu nhưng vừa rồi đã lỡ chọc giận Bạch Ngọc Đường, hiện tại không dám nói câu nào, chỉ có thể im lặng đi theo.

Lúc ra cửa Khai Phong Phủ, đoàn người lại nhiều thêm một thành viên, đó là Mã Hán.

“Ta là trưởng lão trẻ tuổi nhất của Cái Bang, vì cái gì không thể đi?” – Đây là lời Mã Hán hùng hồ tuyên bố.

Triển Chiêu bất đắc dĩ phải dẫn theo hắn, một đoàn người theo hướng cửa Đông thành Biện Lương đi tới. Trên đường, Bạch Ngọc Đường vẫn mải mê nhỏ giọng bàn luận gì đó với Triển Chiêu, Vân Chi thì kè kè sau lưng hai người, không nói gì nhưng cũng tỏ vẻ không để Tô Tinh Nhi tiến lên phía trước làm phiền họ. Tô Tinh Nhi nhìn tình huống như vậy, tâm tư xoay chuyển liền đánh chủ ý lên người Vân Chi.

“Trịnh cô nương, ta có thể hỏi rốt cuộc bát ca của ta bị bệnh gì không?”

Vân Chi nghe tiếng ngoảnh đầu lại nhìn, thấy được Tô Tinh Nhi đang tươi cười với mình, trong lòng không khỏi bĩu môi, vừa rồi còn cố tình hại người ta, xoay mặt một cái đã tỏ vẻ thân thiện, khẩu phật tâm xà. Nàng đối với người này cực kỳ chướng mắt, ý nghĩ chuyển một vòng, lập tức thản nhiên đáp lại – “Không phải bệnh gì thực sự nghiêm trọng, là do Thử ca nhớ lại chuyện kiếp trước thôi”.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu ở phía trước nghe thấy suýt chút nữa thì hụt chân, quay mặt nhìn nhau, không hiểu Vân Chi định làm gì.

Tô Tinh Nhi căn bản không tin mấy lời vớ vẩn này, khóe môi run rẩy hỏi lại – “Cô nương đang đùa sao?”

Vân Chi vẫn đều chân bước, lơ đãng nói – “Kiếp trước Thử ca là một con chuột tinh, pháp lực rất cao cường, đáng tiếc bị người ta hãm hại, vì bảo hộ người yêu mà ngã xuống. Trước khi chết huynh ấy đã dùng tất cả pháp lực lập một lời nguyền, sau một ngàn năm luân hồi chuyển kiếp sẽ tự nhớ lại ký ức để đi tìm người yêu của mình”.

Triển Chiêu đằng trước nín cười đến cực khổ, cả người đều run run, Bạch Ngọc Đường hắc tuyến đầy đầu lại không thể phát tác, tiểu Vân Chi này cũng giỏi chọc tức người quá đi.

Chuyện vớ vẩn Vân Chi bịa ra thành công khơi dậy lựa giận trong lòng Tô Tinh Nhi, nàng đương nhiên hiểu là Vân Chi không muốn nói sự thực nên tùy tiện lấp liếm, lại đem một câu chuyện nhảm nhí ngay cả con nít ba tuổi cũng không thèm tin ra lừa nàng, đây không phải là khiêu khích trắng trợn sao? Dĩ nhiên, Tô Tinh Nhi đâu phải người thường, trong lòng cuồn cuộn sóng dữ nhưng bề ngoài vẫn là vẻ thiên chân vô tà, giả vờ khó tin hỏi Bạch Ngọc Đường – “Bát ca, là thực sao?” – Nàng biết Bạch Ngọc Đường căn bản sẽ không thừa nhận câu chuyện vớ vẩn kia là thực, người mất mặt chỉ có thể là Trịnh Vân Chi mà thôi.

Đáng tiếc, Bạch Ngọc Đường sẽ không để Vân Chi phải xấu hổ, hắn cười nhạt đáp – “Đúng vậy” – vừa nói vừa liếc mắt nhìn Triển Chiêu khiến con mèo kia xấu hổ nhìn đi chỗ khác.

Tô Tinh Nhi hoàn toàn sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, mà Tô Tiểu Kiều đi cạnh nàng lại thực sự tin câu chuyện đó, vội hỏi Bạch Ngọc Đường – “Vậy người yêu của sư huynh là ai? Làm sao có thể tìm được người đó?”

Bạch Ngọc Đường cười cười, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Triển Chiêu đáp – “Ta đã tìm được rồi”.

Bây giờ thì đến phiên Tô Tiểu Kiều ngẩn ra, nàng thực sự không tiếp nhận nổi thông tin này.

“Ha ha, sư đệ, không nghĩ tới đệ cũng biết nói đùa” – Tôn Thanh Thư ở phía sau rất đúng lúc cười phá lên hóa giải tình huống quái dị ở phía trước.

Bạch Ngọc Đường cười cười, cũng không thèm phản bác, Vân Chi ngước đầu nhìn trời, tỏ vẻ cái đó không liên quan đến ta.

Tô Tiểu Kiều vuốt vuốt ngực, giận dỗi nói – “Thì ra là nói đùa a, làm ta hết cả hồn”.

“Như vậy mà muội cũng tin, thực là ngốc quá” – Tôn Thanh Thư hiền hòa dỗ Tô Tiểu Kiều.

“Vì bát sư huynh thường ngày không nói đùa, ta mới tin là thật” – Tô Tiểu Kiều ủy khuất nói.

Đúng vậy, bát ca sẽ không nói đùa, Tô Tinh Nhi trong lòng thầm nói một câu, nàng lớn lên cạnh hắn, trước nay còn chưa từng thấy Bạch Ngọc Đường đùa giỡn bao giờ, hắn cũng sẽ không nói dối, cho nên chuyện vừa rồi mới khiến nàng sững sờ như vậy. Chẳng lẽ Bạch Ngọc Đường vì Trịnh Vân Chi mới nói một câu đùa giỡn để nàng khỏi phải xấu mặt? Hoặc là … điều hắn nói là sự thực. Tô Tinh Nhi nghĩ đến đây không nhịn được rùng mình một cái, nàng càng hy vọng Bạch Ngọc Đường chỉ là đùa giỡn, nếu sự thực là vế sau, nàng thực không biết phải đối mặt như thế nào nữa. Thầm ngước lên nhìn bóng lưng của Triển Chiêu ở phía trước, Tô Tinh Nhi cắn cắn môi, nếu người Bát ca yêu là y, mình nên làm cái gì bây giờ?

Trong không khí trầm mặc kỳ quái của đoàn người, bọn họ rất nhanh đã đến được Lục gia trang, chỗ ở của Viên đại sư hiện tại. Trang chủ Lục gia trang Lục Hoành là hảo bằng hữu của Viên Thừa Vận, giao tình đã có mấy chục năm, cho nên khi Viên đại sư muốn tìm chỗ tổ chức lễ chọn truyền nhân liền chọn chỗ này.

“Các vị thiếu hiệp đến tìm Viên đại sư?” – Gia nhân Lục gia trang thấy một nhóm người trẻ tuổi đến liền biết mục đích của họ, vui vẻ chào hỏi.

“Đúng vậy, ta theo lệnh gia sư đến” – Bạch Ngọc Đường dẫn đầu đoàn người lên tiếng đáp.

“Xin hỏi các vị là từ môn phái nào đến?” – Gia nhân theo thủ tục hỏi qua một lần.

“Bạch Ngọc Đường, phái Thiên Sơn” – Bạch Ngọc Đường báo danh, sư phụ hắn dặn lần này chỉ có hắn đến tranh tư cách truyền nhân, những người khác chỉ đi theo xem náo nhiệt mà thôi.

“Triển Chiêu của Thiếu Lâm Tự, bất quá ta chỉ đến xem, không tranh tài” – Triển Chiêu cũng báo danh tính, y không nhận được yêu cầu của sư phụ nên không có hứng thú tranh đoạt thứ mà y biết sẽ thuộc về người khác.

“Thì ra là Triển Nam Hiệp” – Gia đinh kia nghe tên Triển Chiêu lập tức hai mắt mở lớn, vội vàng quỳ xuống hướng Triển Chiêu dập đầu nói – “Triển đại hiệp có ân cứu mạng phụ mẫu cùng đệ đệ ta, tiểu nhân luôn ghi tạc trong lòng, xin ngài nhận của ta một lạy”.

Triển Chiêu ngẩn ra vài giây mới vội nâng hắn dậy, cười khổ nói – “Triển mỗ từ lúc nào cứu mạng phụ mẫu cùng đệ đệ ngươi?”

Gia đinh kia lạy xong rồi mới chịu đứng dậy, cười xòa nói – “Cũng phải, Triển đại hiệp cứu người vô số lại không cầu báo đáp, hẳn đã sớm quên mất rồi, nhưng chúng ta làm sao lại quên được, mẫu thân đã dặn ta nếu gặp được ngài nhất định phải dập đầu cảm tạ”.

Triển Chiêu khẽ cười gật đầu với hắn, không nói gì nữa, y thỉnh thoáng sẽ gặp phải chuyện như thế, căn bản đã quen rồi. Gia đinh kia phục hồi tình thần, hỏi qua danh tính những người đi cùng Triển Chiêu một lượt rồi mới ân cần dẫn bọn họ đến một viện tử dành cho khách nhân, đợi đến sau bữa tối Viên đại sư sẽ lần lượt gặp mặt từng người.

Đến nơi, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường và Vân Chi lập tức đóng cửa ở trong phòng bàn bạc, để cho Mã Hán ở bên ngoài canh gác, mãi cho đến giờ cơm ba người mới trở ra. Tô Tinh Nhi đứng chờ ở cửa tiểu viện, nhìn thấy Bạch Ngọc Đường liền tiến đến tươi cười nói – “Bát ca, huynh cứ ở trong phòng cả buổi như vậy có ngột ngạt lắm không?”

Bạch Ngọc Đường liếc nàng ta một cái cũng không thèm, cùng Triển Chiêu và Vân Chi trực tiếp bước qua cửa đi đến tiền sảnh. Tô Tinh Nhi bị đối xử như vậy vô cùng ủy khuất, cúi đầu quay lại phòng mình, yến tiệc cũng không dự.

– “Lục sư huynh, bát sư huynh hình như giận tiểu sư muội” – Tô Tiểu Kiều đi ở phía sau nhìn bóng lưng của Bạch Ngọc Đường, nhỏ giọng nói với Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư lắc đầu cười nói – “Chuyện của người lớn, muội không hiểu đâu” – Sóng gió trong buổi gặp mặt trưa nay hắn nhìn từ đầu đến cuối nên hiểu rõ vì cái gì Bạch Ngọc Đường tức giận Tô Tinh Nhi, trong lòng cũng có chút nặng nề. Qua chuyện ngày hôm nay hắn mới giật mình nhận ra, tiểu sư muội thiên chân khả ái trong lòng hắn kỳ thực là một người tâm kế đáng sợ như thế nào.

“Tiểu sư muội còn nhỏ tuổi hơn ta” – Tô Tiểu Kiều không phục cãi lại.

Tống Thanh Thư cười cười – “Vấn đề không phải ở tuổi tác”.

Tô Tiểu Kiều liếc hắn, không thèm cãi nữa lại chuyển đề tài sang vấn đề khác – “Muội thấy bát sư huynh thân thiết với người Khai Phong Phủ còn hơn chúng ta nữa, huynh ấy lạnh lùng như vậy mà cũng hùa theo Trịnh Vân Chi nói đùa, huynh có cảm thấy bát sư huynh thay đổi rất nhiều không?”

Tống Thanh Thư nghe vậy cũng thoáng giật mình, quả thực hắn cũng có cảm giác này, Bạch Ngọc Đường so với lần gặp trước khác đi rất nhiều, sự khinh cuồng trước đây đã thêm vào một phần trầm lắng của năm tháng chỉ có thể gặp ở những người đã trải qua tôi luyện của đau thương mất mát. Tống Thanh Thư bất chợt nhớ đến câu chuyện vớ vẩn mà Vân Chi bịa ra lúc nãy, trong lòng có thêm chút không chắc chắn, nếu lỡ Vân Chi nói là thật, cảm giác tang thương này không lẽ là tích tụ lại từ kiếp trước của hắn?

Bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ, Tống Thanh Thư vội lắc đầu xua đi ý tưởng trong đầu, rõ là một chuyện đùa, vì cái gì mình lại đem thành sự thực mà suy nghĩ chứ?

Vừa vào đến cửa đại sảnh, Triển Chiêu đã gặp đoàn người phái Côn Lôn đụng độ mấy hôm trước.

“Không nghĩ Triển Nam Hiệp cũng chỉ là kẻ nói lời mà không giữ lời. Đây là chuyện của võ lâm giang hồ, ngươi lấy tư cách gì đến tham dự?” – Lý Giang híp mắt, châm chọc nói.

Đoàn Tiểu Kiên, gia đinh vừa rồi đón tiếp mấy người Triển Chiêu đang hướng dẫn khách nhân gần đó nghe thấy có người làm khó ân công của mình lập tức bước đến nói – “Vị đại hiệp này xin chớ xúc phạm khách nhân khác, Triển đại hiệp đã nói chỉ đến xem náo nhiệt chứ không tranh tài. Hơn nữa Triển Nam Hiệp trước nay vốn là người giang hồ, cho dù đã vào công môn vẫn là đệ tử Thiếu Lâm Tự, chẳng lẽ đệ tử phái Côn Lôn đến được, đệ tử Thiếu Lâm Tự lại không đến được sao?”

Lý Giang bị một câu chặn họng, trừng mắt với Đoàn Tiểu Kiên rồi quay lại chỗ của mình. Hắn vừa đi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường còn chưa kịp ngồi xuống thì lại có người đến tìm.

“Bạch Ngũ Gia cũng đến sao?” – Một giọng nữ nhân hơi trầm vang lên, trong lời nói không che giấu vui sướng.

Bạch Ngọc Đường nghe người gọi quay lại, trong đầu nỗ lực nhớ xem người trước mặt là ai, đã nhiều năm như vậy rồi, hắn thực khó mà nhớ hết.

Người đến là một cô gái tuổi chừng mười tám, vận một bộ váy dài màu lam nhạt, mỉm cười yêu kiều nhìn Bạch Ngọc Đường – “Mấy hôm trước còn nghe nói ngũ gia lâm trọng bệnh, Thủy Vi trong lòng vô cùng lo lắng. Hôm nay gặp được ngài vẫn khỏe mạnh bình an, ta rất lấy làm cao hứng”.

Bạch Ngọc Đường nghe đến đây liền nhớ được người này là ai, chính là vị Lưu Thủy Vi nhị tiểu thư Lưu gia bảo. Bất quá nhớ ra thì nhớ ra, hắn cũng không lên tiếng, chỉ nhẹ gật đầu với nàng ta. Lưu Thủy Vi không lấy đó làm mất hứng, ngược lại ngượng ngùng che miệng cười nói – “Vẫn chưa nói cảm ơn ngũ gia đã đưa tặng Thanh Mộc cầm, Thủy Vi thực sự rất thích”.

Bạch Ngọc Đường nghe lời này lập tức chột dạ liếc nhìn sang Triển Chiêu một cái, quả nhiên, con mèo kia lại híp mắt nhìn hắn làm Bạch Ngọc Đường lạnh cả sống lưng.

Tặng đồ cho Lưu Thủy Vi lúc nào thì hắn hoàn toàn không nhớ, bất quá thói quen hào phóng này quả thật từ nhỏ hắn đã có rồi. Trí nhớ hắn tốt, chỉ cần nghe nói qua sẽ không quên, có lẽ tình cờ lần nào đó nghe nói Lưu Thủy Vi thích cây cầm này, sau đó lại tình cờ gặp được nó liền xuất bạc mua rồi gửi tặng. Chuyện này không chỉ với Lưu Thủy Vi, chỉ cần là người Bạch Ngũ Gia thấy thuận mắt đều sẽ có cơ hội nhận được đãi ngộ như vậy. Chính vì thế, cho dù tính tình Bạch Ngọc Đường có khó gần đến thế nào thì người thích hắn vẫn cứ không ít, những nữ tử tự nhận là hồng nhan tri kỷ của hắn lại càng là trải khắp thiên hạ.

Bạch Ngọc Đường chẳng qua là tiện tay thì làm, cũng không cảm thấy có vấn đề gì, thậm chí sau khi gặp gỡ rồi dây dưa với Triển Chiêu, hắn vẫn không bỏ thói quen này. Mãi đến khi quan hệ giữa hai người bại lộ, Triển Chiêu vì vậy mà chịu đủ loại khi dễ của đám nữ tử kia, Bạch Ngọc Đường mới biết hậu quả của việc mình làm, đến lúc đó hối hận thì đã muộn rồi.

Bạch Ngọc Đường trong lòng tự nhắc mình không được phạm sai lầm ngu ngốc này nữa, bề ngoài vẫn giữ vẻ lãnh đạm nhìn lại Lưu Thủy Vi, tỏ vẻ không hiểu nàng đang nói gì.

Lưu Thủy Vi thấy phản ứng của hắn, nụ cười trên mặt cũng nhanh chóng thu lại, rũ mắt nói – “Chẳng lẽ ngũ gia đã quên rồi”.

“Nếu chuyện ta làm tất nhiên sẽ không quên, có lẽ là Tứ ca dùng danh nghĩa của ta gửi tặng” – Khóe mắt Bạch Ngọc Đường đảo qua nét mặt của Triển Chiêu một cái, cố gắng giữ giọng nói thản nhiên giải thích.

Lưu Thủy Vi cúi đầu, giọng nói có hơi nghẹn ngào – “Thì … thì ra là như vậy. Nhờ Ngũ gia chuyển lời giúp, Thủy Vi rất cám ơn Tứ gia”.

“Chuyện nhỏ thôi, Lưu tiểu thư thích là được rồi”.

Nói thêm vài câu, Lưu Thủy Vi mới trở về chỗ của mình, mà Triển Chiêu thì đã an vị trên ghế, đang nói gì đó với Vân Chi. Bạch Ngọc Đường lặng lẽ đến ngồi cạnh y, cái gì cũng không dám nói.

“Thử ca, huynh cũng không hổ danh phong lưu thiên hạ” – Vân Chi thấy hắn như vậy không ngại bỏ đá xuống giếng, còn rất ý tứ nhấn mạnh bốn chữ – “phong lưu thiên hạ”.

Triển Chiêu ở bên cạnh vẫn chậm rãi nhấp trà, vẻ mặt không bi không hỉ lại càng làm Bạch Ngọc Đường bất an. Hắn hạ thấp giọng, ở bên tai y nói nhỏ một câu – “Sẽ không có lần sau”. Triển Chiêu vẫn không có phản ứng, cứ như là không nghe thấy lời hắn, nhưng Bạch Ngọc Đường biết với nội công của Triển Chiêu y chắc chắn có nghe thấy, thái độ của y như vậy lại càng làm hắn buồn rầu.

Chưa đợi Bạch Ngọc Đường nghĩ ra cách dỗ mèo thì bữa tiệc đã bắt đầu, người ra mặt tiếp đón là Lục lão trang chủ Lục Hoành, Viên đại sư ngược lại không thấy đâu. Lão trang chủ nói vài câu chào đón xong liền để gia nhân đem thức ăn lên. Bữa tiệc hôm nay chỉ có vài môn phái đến nên người không đông, thành phần đều là những thanh thiếu niên thân phận không nhỏ, tất cả không ngoại lệ đều nhỏ giọng trò chuyện cùng người bên cạnh cho nên không khí có phần trầm lắng.

Bạch Ngọc Đường chăm chú chăm sóc bữa ăn của Triển Chiêu, ánh mắt không dám nhìn lung tung một lần nào. Triển Chiêu thì vẫn bình thản, nên ăn sẽ ăn, nên uống sẽ uống, vừa ăn vừa nhỏ giọng trò chuyện với Vân Chi, dặn dò nàng những việc cần làm khi gặp Viên đại sư.

Chẳng mấy chốc mà bữa tiệc đã kết thúc, Lục Hoành liền đứng dậy nói – “Các vị thiếu hiệp, bây giờ lão bằng hữu của ta sẽ bắt đầu tiếp các vị, ai muốn gặp mặt hắn xin bước lên”.

Ba người Triển Chiêu nhìn nhau, khẽ gật đầu một cái, sau đó Bạch Ngọc Đường và Vân Chi cùng đứng dậy.

“Trịnh cô nương cũng đi?”

“Ta vì cái gì không thể đi?” – Vân Chi nhếch môi cười hỏi lại Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư nhận ra mình thất thố, xấu hổ cười – “Xin lỗi, là tại hạ lỡ lời”.

– “Đi thôi” – Bạch Ngọc Đường không để ý đến rắc rối của lục sư huynh nhà mình, nhìn Triển Chiêu một cái rồi gọi Vân Chi.

Cùng lúc đó, các môn phái khác cũng lục tục có người đứng dậy.

“Mời các thiếu hiệp theo tiểu nhân” – Đoàn Tiểu Kiên khom người làm một thủ thế mời, sau đó dẫn những người muốn gặp Viên đại sư ra khỏi sảnh đường, rẽ qua một đường nhỏ đi sâu vào trong gia trang.

“Viên đại sư vì sao không đến dự tiệc?” – Trong nhóm thiếu niên có một người lên tiếng hỏi.

Đoàn Tiểu Kiên hàm hậu đáp – “Từ lúc đến Lục gia trang đến nay Viên đại sư rất ít khi ra ngoài, tiểu nhân cũng không rõ là vì sao, chỉ nghe nói ngài ấy không được khỏe, luôn phải nghỉ ngơi”.

Mọi người đều hiểu rõ gật đầu, cái này có thể giải thích vì sao Viên đại sư gấp gáp tìm truyền nhân như vậy. Riêng Vân Chi và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, chỉ sợ bên trong còn có lý do khác.

Vòng vèo trong sơn trang một lúc, đoàn người cuối cùng được đưa đến trước một rừng trúc nhỏ, thấp thoáng bên trong có thể thấy ánh đèn của một biệt viện, hoàn cảnh u tĩnh thực thích hợp cho người dưỡng bệnh.

“Các vị, Viên đại sư mỗi lần chỉ tiếp một người, ở đây thân phận của Bạch ngũ gia cao nhất, vậy để ngài ấy lên trước, xin hỏi có vị nào có ý kiến khác không?” – Đoàn Tiểu Kiên dừng bước, cẩn trọng nói.

Đương nhiên sẽ không có ai dám nêu ý kiến, Bạch Ngọc Đường trong hàng ngũ đồng lứa cho dù là thực lực hay địa vị đều thuộc nhóm đứng đầu, mà tính tình của hắn như thế nào mọi người đều biết, không ai đủ can đảm đi vuốt râu hùm.

Đoàn Tiểu Kiên thấy không có ai phản đối thì đối Bạch Ngọc Đường nói – “Ngũ gia, mời”.

“Để muội lên trước đi” – Vân Chi đột nhiên lên tiếng, thành công thu hút ánh mắt của tất cả.

Bạch Ngọc Đường liếc qua những người xung quanh, không chờ họ có phản ứng đã nhẹ nhàng nói – “Được, cẩn thận một chút”.

 

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s