[Hồng Nương] Chương 18

Bạch Ngọc Đường đã lên tiếng nhường quyền, những người khác có bất mãn cũng không dám phát tác. Vân Chi gật đầu với Bạch Ngọc Đường, thong thả bước vào trúc lâm. Đoạn đường ngang qua trúc lâm không có vấn đề gì, nhưng chung quanh biệt viện lại có cấm chế, là loại cấm chế theo dõi, Vân Chi có thể cảm nhận được người lập ra nó không mạnh hơn nàng. Mặc dù biết nếu đánh thì có thể thắng được người này nhưng Vân Chi vẫn không dám vọng động. Trước khi đến đây Triển Chiêu đã dặn đi dặn lại nàng phải làm theo những gì y nói, không được tùy tiện hành động có thể làm ảnh hưởng đến đại cục, Vân Chi vì sự nghiêm túc của y lúc nói mà ghi nhớ thật kỹ lời này, nửa chữ cũng không dám làm trái.

Đoàn Tiểu Kiên dẫn Vân Chi đến trước một căn phòng rồi để nàng tự mình mở cửa bước vào. Bên trong phòng hơi tối, chỉ có một ngọn nến thắp trong góc tỏa ra vầng sáng mờ mờ, mà nửa căn phòng đã bị bình phong che khuất không thể nhìn thấy. Vân Chi nhướng mày nhìn ngọn nến, là Nhiếp Hồn hương, bất quá rất nhẹ, nếu không có người thi pháp khống chế thì không gây nguy hiểm gì.

“Người đến là ai?” – Phía sau bình phong truyền ra một giọng nói già nua, trong âm thanh có điểm mỏi mệt không biết là do tuổi tác hay còn là lý do nào khác.

“Vãn bối Trịnh Vân Chi” – Vân Chi cung kính cúi đầu với bình phong xưng danh.

“Là tiểu cô nương sao? Ngươi là đệ tử của phái nào?”

“Bẩm tiền bối, Vân Chi học võ với ngoại mẫu, không phải đệ tử danh môn” – Vân Chi một bên cẩn thận trả lời, một bên âm thầm dò xét xung quanh. Phát hiện không có người trực tiếp theo dõi ở đây, nàng hơi nhếch môi cười, hai tay làm một thủ thế nhỏ, vài tia sáng mong manh lặng lẽ từ tay nàng tản ra rồi hòa nhập váo bóng tối xung quanh, điềm tĩnh kết một tấm lưới mờ mờ bao phủ căn phòng.

“Là vậy sao? Thế thì, ngươi vì cái gì muốn đến làm truyền nhân của lão phu?” – Viên Thừa Vận hoàn toàn không phát hiện được xung quanh có gì bất thường, chầm chậm hỏi.

Vân Chi không vội trả lời ngay, nàng cẩn thận kiểm tra xem kết giới của mình lập có kinh động đến cấm chế bên ngoài hay không, cảm thấy ổn thõa rồi mới hít sâu một hơi, cất bước đi thẳng ra sau bình phong.

Viên Thừa Vận đang ngồi xếp băng trên giường, nhìn thấy Vân Chi tự tiện bước vào trong thì nhíu mày nhưng không có lên tiếng, ông sợ kinh động đến những kẻ kia sẽ đẩy nàng vào nguy hiểm.

“Viên đại sư đừng lo, ta đã lập kết giới bảo vệ căn phòng này tạm thời thoát khỏi giám sát của cấm chế, bất quá thời gian không thể quá lâu sẽ khiến chúng nghi ngờ, chúng ta cần trao đổi thật nhanh” – Vân Chi bước tới gần Viên Thừa Vận, dựa theo những gì Triển Chiêu dặn dò nói.

Viên Thừa Vận đầu tiên là khó tin nhìn nàng, nhưng ông cũng không phải kẻ phàm phu, lập tức hiểu được vấn đề, cẩn thận hỏi – “Nha đầu ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ta là người của Khai Phong Phủ” – Vân Chi không cần suy nghĩ, cứ theo những gì đã được Triển Chiêu dạy mà nói – “Chúng ta đang điều tra một án mất trộm thì nhận thấy vài điểm khả nghi cho nên đào sâu thêm, sau đó phát hiện có một tổ chức thần bí đang khống chế nhiều nhân vật võ lâm để thu thập cổ vật hiếm, cuối cùng là tra được đến chỗ tiền bối. Triển đại nhân bảo ta đến hỏi tiền bối vài câu”.

Viên Thừa Vận nghe xong, tia sáng vừa chớm lên trong mắt lại ảm đạm, ông cúi đầu nói – “Đám tiểu tử các ngươi thật là liều lĩnh, đã biết ở đây có nguy hiểm sao lại còn chạy đến kiếm phiền toái? Mau trở về đi, đám người đó các ngươi không đối phó nổi đâu”.

Vân Chi nhướng mày, phản ứng của Viên Thừa Vận hoàn toàn nằm trong dự liệu của Triển Chiêu, vì vậy nàng khẽ cười nói – “Chúng ta dám đến đương nhiên sẽ có cách. Tiền bối chẳng lẽ chưa từng tự hỏi tại sao bọn chúng phải hành sự lén lút như vậy?”

Viên Thừa Vận ngẩng đầu lên nhìn Vân Chi nhưng không nói gì.

Vân Chi thấy vậy liếm môi một cái, phản ứng của ông cụ hoàn toàn đúng như những gì Triển Chiêu đoán, nàng ở trong lầm thầm khen Miêu ca nhà mình tài ba, mặt khác mở miệng hỏi – “Tiền bối có biết bọn chúng ép buộc ngài làm ra cuộc tuyển chọn này nhằm mục đích gì không?”

Viên Thừa Vận khẽ lắc đầu đáp – “Ta không biết”.

Vân Chi gật đầu, cái này cũng nằm trong dự liệu của Triển Chiêu, nàng lại hỏi – “Vậy, nếu nói có một môn phái mà nhất định phải có được bí tịch của ngài thì đó là phái nào?”

Viên Thừa Vân nhíu mày, chuyện này ông đã suy nghĩ qua, lập tức có thể trả lời – “Là Lưu gia bảo, bộ kiếm pháp của Lưu gia có một khuyết điểm chí mạng đã bị ta tìm ra, lúc ấy ta đã hứa với Lưu Xương chỉ truyền lại cho đồ đệ thân truyền bí mật này. Đệ tử Lưu gia lần này là ai đến?”

“Là Lưu nhị tiểu thư” – Vân Chi đáp.

Viên Thừa Vận trầm trầm thở dài nói – “Nha đầu đó ta có gặp qua mấy lần, tư chất quả thực không tồi, tính cách cũng rất được, nếu phải chọn truyền nhân, con bé là một lựa chọn không tồi. Bất quá, lần này sợ là ta đã liên lụy nó”.

– “Tiền bối yên tâm, nếu đã đoán ra, chúng ta sẽ cố gắng bảo vệ Lưu tiểu thư khỏi chuyện này. Ngài không cần phải áy náy” – Vân Chi nhẹ nhàng nói.

“Các ngươi thực có thể cứu nó?” – Viên Thừa Vân không mấy tin tưởng hỏi lại.

Vân Chi điềm nhiên cười – “Tiền bối cứ an tâm đợi tin tốt của chúng ta. Tạm thời ngài cứ theo lời bọn chúng mà hành sự, đến khi an bài mọi chuyện ổn thỏa chúng ta sẽ truyền tin tới. Đây là dược chuyên dùng chống lại Nhiếp Hồn Hương, tiền bối nếu cảm thấy cần thiết thì dùng một viên, có thể giúp ngài tỉnh táo” – Vân Chi lặp lại lời Triển Chiêu đã dặn, đồng thời lấy ra một bình dược hoàn đưa qua.

Viên Thừa Vận chăm chú nhìn Vân Chi một lát mới đưa tay nhận lấy, cảm giác không chắc chắn trong lòng vơi đi một chút, có lẽ … ông vẫn còn hy vọng.

“Còn một chuyện nữa, nếu có một sát thủ của Huyết Đao Môn tên là Trương Long, bài danh là Thất đến tìm ông thì cứ an tâm hợp tác với hắn, đó là người của mình” – Vân Chi trước khi quay lại bên ngoài dặn thêm một câu.

Viên Thừa Vận bị câu nói này làm cho chấn động. Khai Phong Phủ có thể lần ra Huyết Đao Môn tham dự chuyện này cũng không lạ, nhưng mà làm cách nào họ cài được người của mình vào tổ chức nổi danh vì sự thần bí cùng huyết tanh này mới khiến cho ông khó tin. Sát thủ bài danh đệ thất của Huyết Đao Môn thì ngay cả ông cũng phải dè chừng. Thế nhưng không đợi ông đưa ra nghi vấn gì, phía trước bình phong đã vang lên tiếng Vân Chi hô nhỏ – “Thu”, ông biết là nàng ra hiệu kết giới đã bị thu hồi, vì vậy không dám vọng động nữa.

“Đa tạ tiền bối đã tiếp kiến, Vân Chi xin cáo lui”.

Tiếng Vân Chi cung kính cáo từ vang lên, sau đó là tiếng cánh cửa mở ra rồi đóng vào, Viên Thừa Vận biết nàng đã đi rồi.

“Ài ……” – Căn phòng u tối vang lên một âm thanh nhỏ đầy bất lực, kiềm nén và chán chường. Đáng tiếc, cũng không có ai nghe thấy.

………………….

Triển Chiêu hiện tại đang ngồi trong sân tiểu viện ở Lục gia trang đợi Bạch Ngọc Đường và Vân Chi quay lại, Tống Thanh Thư và Tô Tiểu Kiều vẫn còn ở yến tiệc giao lưu với đồng bối, Tô Tinh Nhi vẫn ở trong phòng không biết là đang làm gì. Y có chút thấp thỏm, không biết những suy tính của mình có thực hiện được không, chỗ Viên đại sư chẳng khác nào đầm rồng hang hổ, để Vân Chi một mình đi như vậy y rất lo lắng. Nếu được thì y đã tự mình đi rồi, đáng tiếc bản thân y có sức mạnh lại không dùng được, chỉ có thể ở đây lo lắng suông.

“Triển đại nhân vì sao lại thở dài?”

Triển Chiêu nghe tiếng đã biết là ai, lạnh nhạt nói – “Một chút chuyện riêng của Triển mỗ thôi, đa tạ Tô cô nương quan tâm”.

Tô Tinh Nhi không để ý đến sự cự tuyệt trong lời nói của Triển Chiêu, ngồi xuống đối diện với y. Triển Chiêu không ngăn cản cũng không nói gì, mà Tô Tinh Nhi ngồi xuống rồi vẫn giữ im lặng, một lúc lâu mới lên tiếng – “Triển đại nhân, ngài có biết bát ca vì sao lại giận ta không?”

“Nếu cô nương không làm gì sai, việc gì phải lo nghĩ hắn giận dữ chuyện gì?” – Triển Chiêu nhếch môi lên, thản nhiên hỏi lại một câu.

Tô Tinh Nhi cắn môi, dường như rất khó khăn mới nói thành lời – “Tinh Nhi từ nhỏ đã luôn ngưỡng mộ bát ca, làm gì cũng chỉ mong bát ca vui lòng thôi. Triển đại nhân, ngài thân với bát ca như vậy, có thể cho ta biết … liệu có phải … bát ca huynh ấy … có ái nhân rồi không?”

Triển Chiêu cười cười – “Cô nương rốt cuộc là muốn hỏi điều gì?” – Y còn đang bận đối phó Bách Việt Minh, không rảnh ở đây dây dưa với nàng.

Tô Tinh Nhi thấy không thể vòng vo thăm dò với Triển Chiêu, thu lại vẻ ngoài nhu mì yếu đuối của mình, lạnh giọng hỏi – “Ta muốn biết, lời Trịnh Vân Chi nói trưa nay là thật hay giả?” – Nàng đã nhận ra Bạch Ngọc Đường chán ghét mình, nàng cần phải biết rõ hắn vì cái gì trở nên như vậy mới có thể dự tính việc cần làm.

Triển Chiêu khẽ cười – “Cô nương muốn hỏi chuyện nào?”

Tô Tinh Nhi ngẩn ra, không hiểu Triển Chiêu đang nói gì, buổi trưa Vân Chi chỉ nói một chuyện về kiếp trước của Bạch Ngọc Đường thôi.

“Trong đó có một là thật, một là chuyện con bé tùy tiện bịa ra” – Triển Chiêu không đợi Tô Tinh Nhi phản ứng đã nói tiếp – “Mọi chuyện cùng Vân Chi đều không can hệ, cô nương nếu có chuyện gì cứ việc tìm Triển mỗ là được”.

“Ngươi …” – Tô Tinh Nhi chỉ cảm thấy uất nghẹn, thái độ của Triển Chiêu chính là sự khẳng định tình huống tệ nhất trong lòng nàng.

Triển Chiêu thở dài – “Tính tình Ngọc Đường tin rằng cô nương đã hiểu, cô nương có làm gì cũng vô ích thôi, từ bỏ đi”.

“Nực cười” – Tô Tinh Nhi gần như là rít lên – “Ngươi lấy tư cách gì kêu ta từ bỏ? Bát ca nhất thời bị ngươi dụ dỗ vào con đường sai trái, ta nhất định sẽ khiến huynh ấy quay đầu”.

“Tự tin quá nhỉ” – Vân Chi vừa vào đến cửa đã nghe tiếng Tô Tinh Nhi hùng hồ tuyên bố, nàng cười cười cảm thán một câu vừa bước vào.

Thấy Vân Chi về một mình, Triển Chiêu chẳng còn tâm trí đâu nói chuyện với Tô Tinh Nhi, vội vàng hỏi – “Sao chỉ có một mình muội, Ngọc Đường đâu?”

“Có chuyện quan trọng nên Thử ca bảo ta về trước báo cho huynh chuẩn bị đối sách, hắn sẽ về sau” – Vân Chi liếc nhìn Tô Tinh Nhi một lần rồi mặc kệ cô ta.

“Chúng ta vào trong nói” – Triển Chiêu hiểu rõ gật đầu, dẫn Vân Chi vào trong. Tô Tinh Nhi nhìn hai người thần thần bí bí đóng cửa trò chuyện ánh mắt có điều suy tính, chẳng biết là đang nghĩ gì.

Vân Chi chưa kịp ngồi xuống đã hỏi – “Tô Tinh Nhi tìm huynh gây sự sao?”

Triển Chiêu lắc đầu – “Mặc kệ cô ta, chúng ta lo chuyện chính trước. Chỗ Viên đại sư thế nào rồi?”

Vân Chi thấy Triển Chiêu không quan tâm nên không hỏi nữa, đem những câu trả lời của Viên Thừa Vận thuật lại cho y nghe – “Ý Thử ca muốn hỏi huynh có cách nào bảo vệ Lưu cô nương không, hôm nay đông người đến như vậy bọn chúng chắc là chưa dám ra tay nhưng qua vài ngày lại khác”.

– “Lưu cô nương chắc còn ở chỗ Viên đại sư?” – Triển Chiêu suy nghĩ thật nhanh, sau đó hỏi.

“Đúng vậy, muội là người vào gặp Viên tiền bối đầu tiên”.

Triển Chiêu thoáng nhìn ra cửa, mặc dù không nhìn thấy nhưng y lại biết Tô Tinh Nhi vẫn còn đang ngồi ngoài sân. Cau mày thật sâu, cảm thấy rất bất đắc dĩ nhưng lại không có cách khác, y cũng không có nhiều lựa chọn cho lắm. Nhẹ thở ra, y lên tiếng – “Vậy chúng ta đến đó đi”.

“Bây giờ sao?” –

“Ừ, bây giờ” – Triển Chiêu mỉm cười, vừa nói vừa mở cửa bước ra ngoài.

Vân Chi chạy theo bên cạnh Triển Chiêu, mặc dù rất thắc mắc Triển Chiêu định làm gì nhưng cũng không hỏi.

“Vân Chi, muội có thể làm giả cấm chế của tiên giả Trung Nguyên không, chỉ cần một cấm chế đơn giản thôi” – đang đi Triển Chiêu đột nhiên lên tiếng hỏi.

“Cấm chế lớn ta không có linh lực nên không làm được nhưng cấm chế nhỏ thì không thành vấn đề” – Vân Chi rất tự tin đáp.

Triển Chiêu thoáng thả lỏng, hài lòng gật đầu nói – “Vậy khi trở về muội lập tức hủy bỏ tất cả vu trận quanh phủ sau đó lập một vài cấm chế nhỏ, tốt nhất là loại nào có liên quan đến Thất Huyền Tông”.

“Ta có thể hỏi tại sao không?” – Vân Chi không tỏ ý phản đối, chỉ là hơi cao giọng hỏi lại.

Triển Chiêu bây giờ mới để ý Vân Chi khó chịu, vội vàng giải thích – “Không phải ta không tin năng lực của muội, mà vì chúng ta hiện tại không thể lộ diện, vài ngày tới nếu Bách Việt Minh cho người đến thăm dò phát hiện Khai Phong Phủ có vu trận không phải liền bị lộ sao?”

“Vậy vì cái gì phải dùng cấm chế của Trung Nguyên?” – Vân Chi vẫn chưa bỏ qua.

“Bởi vì như vậy sẽ khiến Bạch Việt Minh sợ rút dây động rừng sẽ không dám tùy tiện xông vào Khai Phong Phủ bắt người” – Triển Chiêu giải thích.

“Không phải huynh định để Lưu Thủy Vi đến chỗ chúng ta đó chứ? Thử ca sẽ phiền chết cho xem. Một Tô Tinh Nhi, một Lưu Thủy Vi, Khai Phong Phủ nhất định đại loạn cho xem” – Vân Chi ban đầu là nghi ngờ hỏi, sau đó càng nói càng rối loạn.

“Ta cũng không có cách khác, đành chịu thôi”.

“Nhưng Thử ca sẽ gặp phiền phức”.

“Hắn cũng không phải trẻ con, tự sẽ biết giải quyết như thế nào” – Triển Chiêu không sao cả nói.

Vân Chi liếc liếc lại y, khó hiểu hỏi – “Huynh không ghen?”

“Ghen?” – Triển Chiêu bật cười – “Ngọc Đường ngay cả mạng cũng có thể cho ta, ta ghen làm gì?”

Vân Chi nghe vậy bĩu môi, huynh không ghen vậy lúc nãy làm cái bộ dạng kia cho ai xem vậy? Bất quá, chuyện giữa tình nhân bọn họ cũng chẳng liên quan đến nàng, không quản.

……………

Triển Chiêu cùng Vân Chi đến trước trúc lâm, các thiếu niên đến diện kiến Viên Thừa Vận vẫn đang tụ tập ở đó, tên đệ tử Côn Lôn vừa thấy Triển Chiêu đã vội phủ đầu – “Không phải nói là không tham gia sao? Ngươi đến đây làm gì?”

Triển Chiêu phớt lờ hắn, đi thẳng đến chỗ Bạch Ngọc Đường đang đứng. Hai người thầm thì nói vài câu, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường có chút bất mãn lắc đầu nhưng rất nhanh chóng bị Triển Chiêu thuyết phục. Hai người đạt được thỏa thuận xong mới quay lại chỗ của Vân Chi, cũng vừa đúng lúc Lưu Thủy Vi trở ra, Triển Chiêu bước qua đón nàng.

“Triển Nam Hiệp có gì chỉ dạy sao?” – Lưu Thủy Vi thấy y đến rất ngạc nhiên, nàng càng hi vọng người đến là Bạch Ngọc Đường hơn.

Triển Chiêu mỉm cười, nhẹ nhàng nói – “Lưu cô nương đã gặp được Viên đại sư, mà ngài ấy hẳn là còn phải đợi các vị thiếu hiệp khác đến, gặp qua hết rồi mới quyết định. Thời gian này không biết Lưu cô nương có thể đến Khai Phong Phủ làm khách không? Tại hạ đang điều tra một án tử, có chút liên quan đến cô nương hy vọng cô nương có thể hỗ trợ”.

“Án tử gì mà lại có liên quan đến ta. Chắc Triển đại nhân nhầm rồi” – bất cứ ai nghe nói mình có quan hệ đến án tử đều sẽ cảm thấy không vui, Lưu Thủy Vi cũng vậy, nàng nghe xong liền thấy tức giận, giọng nói cũng lạnh đi vài phần.

Triển Chiêu xem như cũng là quen người quen việc, đối với phản ứng như vậy đã sớm không xa lạ, vẫn giữ vẻ hòa nhã giải thích – “Án tử đang trong quá trình điều tra không thể tùy tiện bàn luận ở ngoài, cô nương đến Khai Phong Phủ tại hạ sẽ từ từ giải thích rõ ràng. Chuyện này có liên quan đến an nguy của Lưu cô nương, hy vọng cô nương có thể hợp tác.”

Lưu Thủy Vi còn định từ chối, nhưng khi thấy Bạch Ngọc Đường đang nhìn qua bên này, nàng chợt nhớ ra, nếu đến Khai Phong Phủ không phải sẽ được ở cùng Bạch Ngọc Đường sao? Vì vậy gật đầu với Triển Chiêu nói – “Được, nhưng ta hy vọng có thể nghe một lý do hợp lý”.

Triển Chiêu cười cười, không nói chuyện này nữa mà đổi một việc khác – “Trong phủ vừa truyền tin báo có việc, tại hạ và Ngọc Đường phải lập tức trở về, nếu Lưu cô nương không ngại thì đi cùng chúng ta có được không?”

Đã đồng ý rồi thì Lưu Thủy Vi cũng không dị nghị gì nữa, chẳng mấy khi có cơ hội được ở gần Bạch Ngọc Đường như thế, nàng tuyệt không muốn bỏ qua.

…………..

Về đến Khai Phong Phủ, Triển Chiêu trước tiên để Chu Lệ sắp xếp chỗ ở cho đoàn khách nhân, để bọn họ nghỉ ngơi một đêm, chuyện khác để hôm sau sẽ nói. Sắp xếp xong hết cũng đã đến nửa đêm, y lại đứng nhìn Vân Chi thu hết vu trận và bày trí trận pháp, xong xuôi hết mới về phòng. Bạch Ngọc Đường vẫn theo ngay bên cạnh nhìn y làm việc, so với thường ngày có vẻ lặng lẽ hơn rất nhiều.

Hai người chia nhau về phòng tắm rửa, đến lúc Bạch Ngọc Đường qua thì Triển Chiêu đã chuẩn bị đi ngủ rồi.

“Miêu Nhi” – Bạch Ngọc Đường nhìn dáng vẻ Triển Chiêu loay hoay dọn giường, cẩn thận gọi.

“Hử” – Triển Chiêu ứng thanh, vẫn bận rộn việc của mình.

“Ngươi còn giận sao?”

“Giận cái gì?” – Triển Chiêu nhàn nhạt hỏi ngược lại.

Bạch Ngọc Đường mím môi – “Ta thực sự không cố ý, ngươi cũng biết đó là thói quen của ta mà. Lúc trẻ tuổi không nghĩ nhiều, bây giờ ta đã không còn như vậy nữa, ngươi đừng giận”.

“Sao ngươi lại nghĩ ta sẽ giận?” – Triển Chiêu vẫn là giọng điệu nhàn nhạt như cũ, bên trong lại như kiềm nén một cái gì đó rất xót xa.

“Ta …” – Bạch Ngọc Đường bị hỏi như vậy lại không biết trả lời thế nào, chỉ cần là tình nhân đều sẽ để ý chuyện này không phải sao?

Triển Chiêu đã dọn giường xong, y xoay người ngồi xuống mép giường, vẫy tay với Bạch Ngọc Đường ý bảo hắn qua đây. Bạch Ngọc Đường nhìn y hai giây, cảm thấy không hiểu được y đang nghĩ gì đành tuân mệnh ngồi xuống bên cạnh.

Triển Chiêu nghiêng đầu tựa vào vai hắn, nói như thầm thì – “Mỗi lần có chuyện ngươi đều căng thẳng như vậy, trước đây đã vậy, bây giờ lại càng nghiêm trọng hơn. Ta khiến ngươi lo nghĩ nhiều như vậy sao?”

Bạch Ngọc Đường quay đầu nhìn sang Triển Chiêu, đáng tiếc chỉ thấy được mái tóc của y, hắn cúi đầu đáp – “Bởi vì quá quý trọng cho nên phải cẩn thận đối xử, ngươi trong lòng ta là thứ quý giá nhất, ta sợ ngươi tổn thương, càng sợ người gây ra thương tổn đó là mình”.

Triển Chiêu nghe xong im lặng thở dài, một lúc sau mới lên tiếng – “Triển Chiêu cũng không phải thiếu nữ, ta sẽ không nghĩ ngợi lung tung rồi ghen bóng ghen gió. Thanh xuân của ngươi, tính mạng của ngươi, linh hồn của ngươi đều đã bỏ ra để yêu ta, ta có gì để nghi ngờ nữa đây? Giữa ta và ngươi không cần phải cẩn thận như vậy”.

Bạch Ngọc Đường trong lòng vô cùng cảm động lại không biết phải diễn tả thế nào, chỉ nhỏ giọng gọi một tiếng – “Miêu Nhi”.

“Trong lòng ta, ngươi mãi mãi là Bạch Ngọc Đường kiệt ngạo bất tuân, cuồng nhiệt như lửa, ngươi lặng lẽ như vậy ta sẽ cảm thấy rất không thoải mái”.

Bạch Ngọc Đường khẽ cười – “Đó là Bạch Ngọc Đường thuở thiếu niên không hiểu chuyện, Bạch Ngọc Đường của hôm nay đã không còn cuồng ngạo như trước nữa, liệu ngươi có yêu một Bạch Ngọc Đường như vậy?”

Triển Chiêu ngẩng đầu lên nhìn lại Bạch Ngọc Đường, đôi môi diễm lệ run lên, y choàng tay ôm lấy cổ hắn. Bạch Ngọc Đường thuận thế đặt Triển Chiêu lên đùi mình, một tay ôm y thật chặt, một tay nhẹ nhàng vuốt ve. Triển Chiêu ôm hắn hồi lâu, cảm xúc trong lòng cũng dịu đi rồi mới thầm thì nói – “Ta biết, ngươi vì ta mà thay đổi thành như vậy. Ta … người ta yêu là Bạch Ngọc Đường, dù ngươi ra sao ta vẫn sẽ yêu ngươi, chỉ cần ngươi đừng ghét bỏ ta”.

“Miêu Nhi, mấy lời này ngươi không cần phải nói, Bạch Ngọc Đường yêu ngươi đến mức nào ngươi còn chưa hiểu? Ta thà ghét bỏ chính mình chứ không ghét ngươi”.

“Được, Ngọc Đường, chúng ta hứa với nhau, cho dù sau này có bao nhiêu người xuất hiện, theo đuổi ta hay ngươi, chúng ta đều mặc kệ họ, có được không?”

“Được, ta hứa” – Bạch Ngọc Đường dứt khoát gật đầu, còn không quên tranh thủ phúc lợi, từng cái từng cái hôn lên cần cổ Triển Chiêu đang kề cận bên môi mình. Triển Chiêu xem như đã quen với việc này, hơi ngước cổ lên đón nhận ân ái của tình nhân.

“Ngọc Đường” – đang lúc mê say, tiếng Triển Chiêu đột ngột vang lên từ đỉnh đầu khiến Bạch Ngọc Đường phải miễn cưỡng dừng lại động tác của mình. Triển Chiêu cảm nhận được hắn đang lắng nghe, mỉm cười nói tiếp – “Ngày mai theo ta vào cung một chuyến được không?”

“Để làm gì?” – Bạch Ngọc Đường vốn không thích cung cấm, hơi nhíu mày hỏi lại.

“Lần trước thống lĩnh đại nội thị vệ có nhờ ta khi nào ngươi khỏe hẳn thì mời ngươi vào cung một chuyến. Hắn nghe nói ngươi là một trong những người hiểu biết cơ quan trận pháp nhất thiên hạ, muốn nhờ ngươi giúp cải thiện cơ quan quanh khố phòng trong cung”.

“Ta không muốn phục vụ hoàng đế, Miêu Nhi, ngươi biết mấy chuyện này ta sẽ không làm mà, ta còn cầu cho khố phòng đó bị trộm sạch mới tốt” – Bạch Ngọc Đường rất không khách khí nói.

Triển Chiêu bật cười, mấy lời đại nghịch bất đạo này nếu là trước đây y sẽ lên tiếng phản bác, bất quá bây giờ y đã không còn để tâm đến nữa, sinh tử một lần cho y nhận ra cái gọi là thiên tử chẳng qua là gạt người mà thôi, đứng trước những tiên nhân cùng vu sư cực mạnh kia, hoàng đế bất quá cũng chỉ là một phàm nhân yếu ớt không hơn. Giống như món bảo vật Linh Hóa trong cung kia, Thất Huyền Tông nói trả là trả, Triệu Trinh làm gì có quyền lên tiếng nói không. Y nghiêng đầu cọ gò má vào tóc Bạch Ngọc Đường, nhẹ nhàng nói – “Không phải là đi giúp hoàng thượng, mà là giúp ta. Khố phòng đó là nơi đặt món bảo vật mà Nhất Chi Mai chuẩn bị trộm, ta muốn đến xem bọn họ phòng thủ thế nào để dự liệu nhưng chỗ đó không có bổn phận thì không thể đến, cũng chỉ có cách này ta mới được đi theo xem xét mà thôi.Hơn nữa nếu có thể để ngươi sửa lại thiết kế nơi đó, hành động sau này sẽ dễ hơn”.

“Thì ra ngươi đều tính toán tốt rồi” – Bạch Ngọc Đường mím môi, lạnh giọng nói.

Triển Chiêu nghe ra hắn bất mãn, buồn cười hỏi – “Ngươi lại khó chịu cái gì chứ?”

“Ngươi cư nhiên trong lúc ân ái với ta còn có tâm trí nghĩ chuyện khác” – Bạch Ngọc Đường rít từng chữ qua kẽ răng.

“Ta chỉ là đột nhiên nghĩ đến … này, ngươi làm cái gì đó” – Triển Chiêu nói được nửa chừng thì bị Bạch Ngọc Đường đột ngột tháo đai lưng, nhỏ giọng hô lên.

“Trừng phạt” – Bạch Ngọc Đường rất hiển nhiên nói, không đợi Triển Chiêu nói gì đã đè y vào trong giường.

“Ngọc Đường … ưm …”

“Miêu Nhi, ngươi đây là câu dẫn ta”.

“Chết tiệt, ngươi …a ….”

…………..

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s